Tâm sự Số 2
Hôm nay e mượn nick 1 chị để viết bài này, chỉ muốn kể cho các chị nghe về tình yêu cuộc đời mình, có thể nhiều chị sẽ ko tin, có thể nhiều chị sẽ ném đá mắng chửi e chỉ là con phò, nhưng e cũng chỉ muốn nói ra cho lòng thanh thản. E biết nhiều a đàn ông cũng hay nằm vùng trên này, e chỉ hy vọng Anh có thể đọc đc bài này của e, và muốn gửi tới Anh lời cảm ơn và xin lỗi chân thành nhất.
Em tên Vy, quê ở An Giang. Nhà em tuy ko khá giả gì nhưng cuộc sống từ nhỏ của em cũng đc hạnh phúc như bao gia đình bình thường khác, có ba má thương yêu, được cắp sách đến trường. Mọi thứ tan vỡ khi ba em mất. Ba là nguồn kinh tế chính trong gia đình, thời gian ba em mắc bệnh ung thư, má em đã cầm cố gần như toàn bộ tài sản để lo chữa trị cho ba. Nhưng rồi mọi cố gắng đều vô ích. Ba em mất đi, chỉ còn 2 má con em cố gắng chống chọi kiếm tiền trả nợ. Lúc này dì em đang sinh sống tại Sài Gòn, có mở 1 tiệm may nho nhỏ. Dì chỉ có 1 mình, nên liền gọi má con em đến ở cùng dì, 3 má con dì cháu đùm bọc nhau mà sống. Lúc này em mới 15 tuổi...
Theo má đến sống ở thành phố phồn hoa, em liền bị cuốn vào lối sống xô bồ, vụ lợi của chốn đô thị. Trời sinh em có một khuôn mặt dễ thương, cộng thêm cơ địa của người con gái miền Tây nên nhìn em trưởng thành hơn so với tuổi rất nhiều. Em bắt đầu đi theo lời rủ rê của đám bạn xấu trên thành phố, sa vào cuộc sống ăn chơi thác loạn về đêm. Một phần vì nỗi đau mất ba chưa kịp nguôi ngoa, một phần vì bị mờ mắt bởi những dục vọng phù phiếm mà đám bạn tô vẽ, em bỏ học, tham gia những chuyến bay thâu đêm suốt sáng vs đám bạn. Hậu quả của những đêm bay lắc đó là em đã đánh mất đời con gái, với ai thậm chí em còn ko biết. Để có thể đua đòi kịp chúng bạn, em bắt đầu ăn cắp tiền của má và dì, rồi em đi vay họ. Số tiền vay càng ngày càng lớn. Đúng lúc này, e phát hiện mình đã dính bầu. Đã quá trễ để phá bỏ, em đành giữ lại đứa bé, dù chẳng biết ai là ba đứa nhỏ. Khi đó em vừa bước sang tuổi 17...
Bản năng làm mẹ đã thức tỉnh suy nghĩ của em, em từ bỏ lối sống về đêm, cả ngày ở nhà giúp má và dì trông coi tiệm may. Và rồi con em chào đời. Chưa kịp nếm trải niềm hân hoan và hạnh phúc khi làm mẹ, đám chủ nợ đã tìm đến nhà. Họ liên tục dọa dẫm chửi bới, thậm chí đòi mang con em đi. Trong lúc tuyệt vọng nhất thì có 1 người đã đứng ra trả nợ cho em. Chị L.A là 1 khách quen thường xuyên đến may quần áo ở tiệm nhà em, thấy em xinh xắn, chị L.A giúp em trả nợ với điều kiện em phải làm việc cho chị ấy ở 1 quán hát của chị ở quận 1. Từ đó em chính thức trở thành gái dịch vụ. Công việc của em là rót bia, bấm bài cho khách, cố gắng làm sao để khách uống càng nhiều càng tốt. Vì đồng tiền em chấp nhận để khách họ sờ mó, nhưng tuyệt đối em ko ngủ cùng khách. Chị L.A dạy cho em rất nhiều cách để moi tiền đàn ông, dạy cho em cả cách để bảo vệ bản thân khi có những vị khách ko thể làm chủ chính mình. Thật sự trong thâm tâm em coi chị L.A như chị ruột vậy.
Làm cho chị L.A đc 2 tháng thì em gặp Anh. Tối hôm đó Sài Gòn mưa rất to, em nhận đc điện thọai của chị L.A đến một nhà hàng ở gần quán hát để tiếp rượu. Thật sự em thích công việc tiếp rượu này lắm, vì tiền bo rất khá, 1tr cho 1 lần ra ngoài ngồi tiếp rượu cho khách. Hơn nữa ở nhà hàng, là nơi lịch sự, những vị khách này cũng ko có giở thói sàm sỡ ra công khai. Lần này là 1 đoàn 5 ông khách từ ngoài Hà Nội vào, nghe đâu rất giàu, chị L.A còn đặc biệt dặn dò em phải ứng xử cho khéo. Em bắt một chiếc taxi đến nhà hàng đó. Khi đến nơi chị L.A còn chưa đến, em tranh thủ nhìn ngó xung quanh, và rồi em nhìn thấy Anh. Anh ko quá đẹp trai, nhưng lại toát ra dáng vẻ công tử rất cuốn hút. Em bị ấn tượng bởi vì trong nhóm khách đang đứng tại sảnh của nhà hàng, Anh là người trẻ nhất. Đây là một nhà hàng 5 sao, người trẻ như anh đứng ở đây là rất hiếm. Xung quanh Anh còn 4 người đàn ông khác, cũng tầm trên dưới 40 tuổi rồi. Lúc này trong đầu em chỉ có một ý nghĩ, chắc Anh là thư ký đi theo phục tùng mấy ông Sếp già này ăn nhậu thôi. Bất ngờ Anh quay ra nhìn em chằm chằm. Em biết trong mắt đàn ông, em như 1 miếng thịt béo chờ lên đĩa vậy. Vì để hấp dẫn những vị khách đặc biệt tối nay, em mặc mội cái váy đỏ bó sát, khoe ra những chỗ cần thiết để đàn ông chảy dãi thòm thèm. Chỉ là hôm nay em đến vì công việc, nếu ko em cũng muốn để Anh ngắm nhìn em thật lâu. Lúc này chị L.A đã đến...
Chị L.A đến cùng bồ của chị ấy và 4 chị phục vụ ở quán hát nữa, người này em đã gặp qua, mới 32 tuổi nhưng quen biết rất rộng và rất có thế lực tại Sài Gòn. Họ tiến đến chào hỏi nhóm Anh đang đứng. Lúc này em mới biết đây là những người mà tối nay em phải đón tiếp. Qua màn chào hỏi xã giao, tất cả cùng lên phòng Vip đã đặt trước. Khi đi cạnh em, Anh nói nhỏ vào tai em:
- Người đẹp, tý nữa ngồi cạnh anh nhé !?
- Người đẹp, tý nữa ngồi cạnh anh nhé !?
Em chỉ biết khẽ mỉm cười vì ngồi vs ai đều là do chị L.A sắp xếp. Ông bồ của chị L.A hình như nghe thấy Anh nói gì nên quay sang gật đầu 1 cái với em. Lên đến phòng, em được sắp xếp ngồi gần Anh đúng như Anh muốn. Em lúc này mới dám ngắm nhìn kỹ khuôn mặt Anh, má phinh phính như trẻ con, nước da trắng hồng làm đến cả con gái như em cũng ghen tỵ. Sau khi nghe ông bồ chị L.A giới thiệu, em mới biết Anh chỉ mới 24 tuổi, là con trai duy nhất của 1 bác lãnh đạo cấp cao. Mặc dù còn trẻ nhưng Anh đã được quản lý mọi hoạt động kinh doanh bên ngoài của gia đình, những người còn lại đi cùng Anh đều là người thân tín của ba Anh. Có thể thấy bữa tiệc này ông bồ của chị L.A bày ra để lấy lòng Anh hòng dễ dàng thăng tiến sau này. Chị L.A lúc này biết kiếm được vố béo bở, liền nháy mắt ra hiệu cho em rót rượu. Phải nói là tửu lượng của Anh rất khá, đội quân nhà em chúc chén nào là Anh uống hết chén nấy. Anh cũng rất dễ gần, nói chuyện ko hề ra vẻ ta đây mà trái lại rất chân thành thoải mái. Nhìn Anh xưng "tôi, bà" với chị L.A vì 2 người cùng tuổi mà em phì cười ^^
Khi mọi người đã có hơi men, cũng ko còn ngại ngùng ban đầu nữa. Nhìn những người đàn ông kia vụng trộm sờ mó đùi của các chị khác, em chỉ thầm nghĩ đàn ông ai cũng như nhau, bất kể bao nhiêu tuổi đều háo sắc. Trái với họ, Anh ngồi cạnh em từ đầu tới giờ đều rất nghiêm chỉnh, thậm chí ko đụng vào em 1 cái. Em thì vẫn làm tốt công việc của gái phục vụ, lúc thì rót rượu, lúc thì gắp cho Anh miếng thức ăn. Chị L.A thấy Anh "ngoan" quá nên trêu:
- Sao thế ông ? Ông chê em gái tui à ? Nói cho ông biết bé Vy nhà tui xinh nhất nhà đấy nhé !
- Thôi bà ơi, bà cứ để tôi tự nhiên cái, nói thế tôi ngại đó
- Trời ơi ông là trai Hà Nội sao nhát quá vậy, nhìn dễ thương xinh trai quá trời, chắc nhiều cô theo lắm nên ko thích tụi tui
- Làm gì có ai hả bà, tôi mồ côi người yêu nửa năm nay rồi. Đang tính vào miền Nam kiếm vợ nè.
- Kiếm đâu xa, em gái tui ngồi ngay cạnh nè, nãy giờ ông chả giao lưu gì cả, ông nể mặt tui mời em gái tui một ly coi
- Sao thế ông ? Ông chê em gái tui à ? Nói cho ông biết bé Vy nhà tui xinh nhất nhà đấy nhé !
- Thôi bà ơi, bà cứ để tôi tự nhiên cái, nói thế tôi ngại đó
- Trời ơi ông là trai Hà Nội sao nhát quá vậy, nhìn dễ thương xinh trai quá trời, chắc nhiều cô theo lắm nên ko thích tụi tui
- Làm gì có ai hả bà, tôi mồ côi người yêu nửa năm nay rồi. Đang tính vào miền Nam kiếm vợ nè.
- Kiếm đâu xa, em gái tui ngồi ngay cạnh nè, nãy giờ ông chả giao lưu gì cả, ông nể mặt tui mời em gái tui một ly coi
Anh mỉm cười nhìn em, rồi tự lấy chai rượu rót cho em một ly. Mấy ông kia thấy thế trêu thêm vào, uống là phải ngoắc tay nhau mà uống. Vậy là Anh làm theo. Uống xong Anh cười rồi hỏi em:
- Uống rượu giao bôi rồi, thế bé Vy làm vợ anh nhé ?
- Uống rượu giao bôi rồi, thế bé Vy làm vợ anh nhé ?
Em lúc này biết Anh đã say rồi, ngôn từ mật ngọt nào cũng có thể nói ra. Em cũng ko phải cô nhóc mới lớn, mục đích duy nhất của em là moi đc tiền bo từ Anh.
- Anh ăn đi, uống hoài mệt đó
- Anh no lắm rồi, bụng như cái trống, từ đầu để vợ phục vụ anh rồi, giờ anh phục vụ vợ nhé
- Anh ăn đi, uống hoài mệt đó
- Anh no lắm rồi, bụng như cái trống, từ đầu để vợ phục vụ anh rồi, giờ anh phục vụ vợ nhé
Nói xong Anh gắp thức ăn cho em, tận tình chu đáo làm em có một chút cảm động. Từ khi ba mất chưa người đàn ông nào có cử chỉ ân cần như vậy với em. Gắp xong Anh đột nhiên bạo dạn nắm chặt tay em:
- Anh nắm tay người đẹp rồi, ko cho người đẹp gắp thức ăn nữa, để anh mớm cho vợ anh ăn
- Anh nắm tay người đẹp rồi, ko cho người đẹp gắp thức ăn nữa, để anh mớm cho vợ anh ăn
Anh say rồi nên xưng hô loạn xạ cả lên, em cũng ko lấy làm lạ. Chỉ là chưa kịp phản ứng thì môi Anh đã áp vào môi em. Làm nghề này có thể nhiều chị ko biết, nhưng bọn em tuyệt đối ko cho khách hôn môi. Chị L.A từng nói ko thể phát sinh tình cảm với khách. Như bình thường nếu có khách đòi hôn, ngay lập tức em sẽ quay mặt đi hoặc giữ khách lại. Chẳng hiểu sao lúc đó em lại dễ dàng đón nhận nụ hôn của Anh đến thế. Một làn nước cay xè qua môi Anh truyền đến cổ họng em. Anh bảo mớm thức ăn cho em lại thành ra mớm rượu. Em liếc nhìn thấy chị L.A chỉ cười ko nói gì, mấy ông khách kia thì vỗ tay hoan hô. Em nhắm mắt tận hưởng nụ hôn đó, nuốt ngụm rượu đó đến tận tâm can...
Sau nụ hôn vị rượu đó, Anh trở nên bạo dạn hơn hẳn. Anh vòng tay trái qua eo ôm chặt em, tay phải thì gắp thức ăn đưa đến tận mồm em. Tay anh cũng ko còn ngoan ngoãn như lúc ban đầu, thi thoảng cố vén cái váy em lên từng tý một để luồn vào trong váy. Thường ngày đối với những vị khách khác, em để cho họ ôm, đến khi họ muốn chạm vào những chỗ nhạy cảm thì em sẽ khéo léo gỡ tay họ ra. Nhưng đối với Anh, em ko thể chống cự. Trong đầu em lúc này, một là thực sự yêu thích Anh, hai là em biết em có thể lợi dụng Anh để có một khoản tiền lớn. Em thả lỏng người, để mặc Anh sàm sỡ. Chị L.A nhìn thấy tất cả, đánh mắt ra hiệu cho em xin phép đi ra ngoài...
Chị L.A đưa cho em 1tr5 rồi nói:
- Tiền bữa nay đây, khách Vip nên ông L (bồ chị L.A) kêu chị đưa cho em gấp đôi. Em làm tốt lắm, thằng chả có vẻ khoái em dữ lắm
- Thế hả chị ?
- Bây giờ em về đi, muộn rồi, nhà còn có em bé, tý chị điều đứa khác cho thằng chả, em còn ở lại sợ đêm nay khỏi về đó.
- Vâng em cám ơn chị !
- Tiền bữa nay đây, khách Vip nên ông L (bồ chị L.A) kêu chị đưa cho em gấp đôi. Em làm tốt lắm, thằng chả có vẻ khoái em dữ lắm
- Thế hả chị ?
- Bây giờ em về đi, muộn rồi, nhà còn có em bé, tý chị điều đứa khác cho thằng chả, em còn ở lại sợ đêm nay khỏi về đó.
- Vâng em cám ơn chị !
Đến đây em xin giải thích một chút. Chị L.A quản lý bọn em nhưng ko cho phép bọn em qua đêm với khách, một là chị ấy sợ dính líu pháp luật, hai là chị ấy ko được đồng nào từ tiền qua đêm đó. Như bình thường bọn em nhận tiền bo từ khách đều phải đưa lại cho chị ấy theo tỉ lệ 7:3. Giống như hôm nay nhẽ ra được 2tr tiền bo, em phải đưa cho chị ấy 600k, rồi chị ấy cho thêm em 100k nên cuối cùng em được cầm về 1tr5...
Chào chị L.A, em bước xuống sảnh đang định vẫy taxi đi về thì đột nhiên điện thoại rung.
- Vy... Vy... quay lại phòng nhanh lên
- Sao thế chị ?
- Trời ơi thằng chả thấy chị vào bảo em có việc về trước, thằng chả nổi điên quát tháo ầm ĩ. Ông L sợ nó phật ý hỏng chuyện kêu chị gọi em quay lại. Người gì đâu nhìn tưởng tử tế hiền lành ai dè dữ quá.
- Vy... Vy... quay lại phòng nhanh lên
- Sao thế chị ?
- Trời ơi thằng chả thấy chị vào bảo em có việc về trước, thằng chả nổi điên quát tháo ầm ĩ. Ông L sợ nó phật ý hỏng chuyện kêu chị gọi em quay lại. Người gì đâu nhìn tưởng tử tế hiền lành ai dè dữ quá.
Em vội quay lại phòng, mắt nhìn thấy Anh bộ dáng giận dữ, bên cạnh ông L và chị L.A đang vuốt ve xoa dịu, luôn miệng nói bé Vy quay lại ngay. Em lúc đấy dở khóc dở cười. Lần đầu em gặp trường hợp khách như thế này. Thi thoảng cũng có khách làm loạn ở quán nhưng chỉ cần ông L ra mặt là giải quyết ổn thỏa. Vậy mà Anh nổi điên lên thì đến ông L cũng ko thèm nể mặt.
Vừa nhìn thấy em, Anh lại cười toe toét luôn đc. Tiến đến ôm chặt lấy em thì thầm "vợ đây rồi, tối nay vợ là của anh, ko cho vợ đi đâu hết". Ông L và chị L.A thì khẽ lắc đầu, gọi thanh toán. Mấy ông khách còn lại thì đã say quắc cần câu, bước đi xiêu vẹo. Tiền ăn bữa đó tính ra hơn 10tr...
Ông L bàn với chị L.A, tính đưa cả hội lên bar, nhưng cuối cùng vì sợ Anh say quá lại làm loạn lên, nên đành gọi taxi đưa về quán hát của nhà. Em đứng ra định vẫy taxi thì Anh đã giữ em lại "đây là việc của chồng, vợ chỉ cần đứng cạnh chồng thôi". Xong rồi còn ga lăng tự mở cửa xe đưa em lên. Thật ko hiểu say thật hay giả vờ say luôn các chị ạ Ông L biết ý nên để em và Anh ngồi riêng 1 xe. Trên xe Anh cầm tay em khẽ hôn lên mu bàn tay rồi liên tục nói "xin lỗi, vợ ở với chồng đêm nay nhé"...
Về đến quán hát, chị L.A có ý muốn thay đổi mấy nhân viên phục vụ. Mấy chị đi cùng em ở nhà hàng đều được về nghỉ, mấy ông khách kia thấy thay đào thì tỉnh cả rượu, riêng em bị Anh tóm ôm chặt vào lòng.
- Tôi chỉ cần vợ tôi thôi, bà bảo mấy bé kia đi đi...
- Tôi chỉ cần vợ tôi thôi, bà bảo mấy bé kia đi đi...
Chị L.A bất đắc dĩ khuyên nhủ em cố chiều Anh thêm 1 lúc nữa. Em lúc này định đứng dậy thay một bộ váy mới vì váy cũ đã dính chút nước mưa. Anh thấy em đi ra ngoài thì hoảng hốt chạy theo, thậm chí đòi vào trong phòng em thay áo. Nói mãi Anh mới chịu đứng khoanh tay ở ngoài. Lúc này có mấy thằng nhân viên của quán đứng gần, Anh xua hết chúng nó đi. Khi em thay một bộ váy đen liền thân khoét cổ sâu đi ra, ngó thấy Anh đang móc ví bo cho đám kia. Cũng chẳng biết chúng nó nịnh nọt thế nào mà làm Anh cao hứng đến thế. Nhìn thấy Anh rút ra từng tờ 500k mà em ngẩn cả người. Bình thường cũng có khách bo cho đám dẫn đào này, nhưng chỉ khoảng 50-100k. Gái dịch vụ như em ngồi cùng khách 2 tiếng mới được bo 500k, bọn em còn ăn thêm hoa hồng từ số lượng bia, rượu, hoa quả... gạ được từ khách. Thấy Anh giàu tiêu tiền ko phải nghĩ như vậy, em thật sự nổi lòng tham...
Vào trong phòng hát, ban đầu mấy ông khách còn có hứng thú hát, dần sau bắt đầu quay sang ôm ấp nhân viên tụi em. Anh thì vẫn ôm chặt em, gục đầu vào vai em tựa như ngủ. Quán hát là sân nhà của em, em lúc này mới giở những mánh khóe được chị L.A dạy để moi tiền khách. Bia mở ko phải nghĩ, hoa quả thì ăn chưa hết đã đút miếng mới, thấy Anh hút thuốc liên tục, em còn gọi thêm 3 bình shisha mang lên. Ông L còn thì thầm vào tai Anh, gạ Anh cắn kẹo. Anh cắn liền 2 viên bướm hồng. Lúc này trong phòng ngập tràn khói thuốc mờ ảo và ánh đèn led, nhạc bật volume hết cỡ, phòng hát biến thành một vũ trường thu nhỏ. Những kỷ niệm thời đi bay trong em ùa về, em đứng dậy lắc lư những vũ đạo từng quen thuộc. Cả đám nhân viên quay cuồng, mấy ông khách 2 ông nằm lăn ra sofa gục tại trận, 2 ông thì ôm 2 chị đang ngoáy mông liên tục. Ngay cả chị L.A và ông L cũng hòa vào không khí điên cuồng lúc này. Chỉ có Anh vẫn ngồi im, nhìn em nhún nhảy trước mặt, đầu khẽ lắc lư theo điệu nhạc. Rồi bất chợt Anh rít một hơi shisha, kéo ghì em xuống, hôn thở vào trong miệng em từng ngụm khói. Đầu óc em lúc này trống rỗng, cảm nhận được đầu lưỡi của Anh cuốn lấy em. Em đê mê trong vòng tay Anh. Bất chợt em cảm nhận được bàn tay Anh đang lần mò xoa bóp mạnh trước ngực. Em giữ tay Anh lại thì Anh càng mạnh bạo kéo tụt vai áo em xuống như muốn hành sự ngay lúc này. Em thầm kêu hoảng. Chị L.A lao vội đến tách em khỏi vòng tay Anh. Mấy chị nhân viên khác cũng xúm vào gỡ tay Anh ra. Anh lúc này như phát cuồng, cười điên dại, mồm liên tục gọi tên em, tay thì sờ loạn khắp chốn, đến cả chị L.A cũng bị anh sờ. Ông L lúc này khẽ nhăn mặt, huýt sáo gọi mấy thằng nhân viên bên ngoài chạy vào khóa chặt tay Anh đem Anh ra ngoài. Anh còn cố quay lại nhìn em nói như sắp khóc "vợ của anh..."
Sau cơn hoảng loạn, chị L.A vội bảo em:
- Em về ngay đi Vy, nó muốn em quá rồi, mãi mới tách được nó ra. Em về thì tắt máy đi nhé ko tý nữa nó gọi cho em mà em ko nghe máy nó lại loạn lên đấy.
- Anh L cho anh ấy uống thuốc kích dục à ?
- Chị ko biết, rõ ràng là 2 viên bướm xanh mà. Ông L ko nói gì cho chị cả, chẳng biết ở đâu ra ông trời con này nữa. Quậy quá thể đáng. Thôi em về lẹ đi Vy. Ở đây để chị vs ông L giải quyết...
- Em về ngay đi Vy, nó muốn em quá rồi, mãi mới tách được nó ra. Em về thì tắt máy đi nhé ko tý nữa nó gọi cho em mà em ko nghe máy nó lại loạn lên đấy.
- Anh L cho anh ấy uống thuốc kích dục à ?
- Chị ko biết, rõ ràng là 2 viên bướm xanh mà. Ông L ko nói gì cho chị cả, chẳng biết ở đâu ra ông trời con này nữa. Quậy quá thể đáng. Thôi em về lẹ đi Vy. Ở đây để chị vs ông L giải quyết...
Em cảm giác có chút mất mát. Còn chưa được nhận tiền bo nữa. Xém nữa là bị hiếp dâm luôn rồi. Cả tối khổ cực chỉ được có 1tr5. Nhưng lúc này ko đi ko được. Em đành tắt đt rồi ra về...
Ngày hôm sau em tiếp tục với lối sinh hoạt cũ, ban ngày ở nhà trông tiệm may và chăm con, đến 6h tối mới phải qua quán chị L.A. Khi đến nơi thì thấy quán vẫn chưa mở cửa. Mấy thằng nhân viên thì đang chạy ra chạy vào. Em mới hỏi:
- Sao sắp tới giờ đông khách rồi mà còn chưa lên đèn bây ?
- Ủa chị Vy, chị L.A chưa báo cho chị hả ? Quán hôm nay ko mở chị ơi...
- Sao thế ?
- Cái anh hôm qua đi cùng chị, ảnh phá lanh tanh bành 6 phòng hát rồi, báo hại tụi em cả ngày dọn dẹp, báo thợ thay cửa mới đây. Chị L.A gọi chị ko được, kêu thấy chị đến thì qua quán cafe hàng ngày gặp chị ấy.
- Sao sắp tới giờ đông khách rồi mà còn chưa lên đèn bây ?
- Ủa chị Vy, chị L.A chưa báo cho chị hả ? Quán hôm nay ko mở chị ơi...
- Sao thế ?
- Cái anh hôm qua đi cùng chị, ảnh phá lanh tanh bành 6 phòng hát rồi, báo hại tụi em cả ngày dọn dẹp, báo thợ thay cửa mới đây. Chị L.A gọi chị ko được, kêu thấy chị đến thì qua quán cafe hàng ngày gặp chị ấy.
Em lúc này mới nhớ mình tắt đt từ đêm qua đến giờ, mở ra thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ rải đều từ 1 đến 5h sáng, đều là số từ Anh. Có 3 cuộc gọi nhỡ từ chị L.A, em vội qua quán cafe ngay. Thấy em chị L.A cười như mếu:
- Ông trời con hôm qua phát hiện em bỏ về, đầu tiên là nổi khùng lên, nằng nặc đòi đi tìm em. Chị cố khuyên bảo, nói dối nhà em có việc, bây giờ ko thể gọi em quay lại. Thế là nó nổi điên, xông vào từng phòng tìm, đạp hỏng mấy cái cánh cửa. Mấy thằng đệ ông L giữ nó lại, bị nó đánh cho tím mặt, định làm rắn thì nó lôi ông bô ra dọa, kêu ông bô nó gọi người đến dẹp quán. Ông L sợ quá lủi về trước, kêu chị cố khuyên bảo nó. Mấy thằng cha đi cùng nó thì xỉn nằm bẹp ra đấy. Nó quậy 1 hồi tự dưng im thin thít, xong rồi nó khóc...
- Ảnh khóc thật hả chị ?
- Uhm. Nó khóc um lên, chị ở bên nịnh nọt nó mãi, nó mới móc điện thoại ra gọi người tới đón. Xong cả đám lên xe, nó còn gào bảo thằng tài xế lái lòng vòng cả cái quận này tìm em...
- Em thấy cuộc gọi lỡ lúc 5h lận. Rồi sao hả chị ?
- Hồi trưa nó có gọi cho ông L, ông L sợ nó chửi nên ko dám nghe điện. Thế là nó gọi cho chị. Rồi đầu giờ chiều có người đến thanh toán chi phí bữa hôm qua. Xong nó hỏi đã gọi được cho em chưa, chị bảo chưa. Thế là nó xin lỗi rồi bảo chiều nay nó vào Bình Dương kí hợp đồng rồi, ngày kia quay lại Sài Gòn tạ lỗi với chị...
- Bây giờ tính sao hả chị ? Lỡ ảnh quay lại ảnh đòi tìm em thì sao ?
- Nó mê em quá rồi, hay em nhân cơ hội này cặp với nó đi. Như chị cặp với ông L ấy. Mà thằng này chưa vợ, nhà vừa giàu vừa quyền thế, lấy được nó là cơ hội trời cho đấy.
- Ông trời con hôm qua phát hiện em bỏ về, đầu tiên là nổi khùng lên, nằng nặc đòi đi tìm em. Chị cố khuyên bảo, nói dối nhà em có việc, bây giờ ko thể gọi em quay lại. Thế là nó nổi điên, xông vào từng phòng tìm, đạp hỏng mấy cái cánh cửa. Mấy thằng đệ ông L giữ nó lại, bị nó đánh cho tím mặt, định làm rắn thì nó lôi ông bô ra dọa, kêu ông bô nó gọi người đến dẹp quán. Ông L sợ quá lủi về trước, kêu chị cố khuyên bảo nó. Mấy thằng cha đi cùng nó thì xỉn nằm bẹp ra đấy. Nó quậy 1 hồi tự dưng im thin thít, xong rồi nó khóc...
- Ảnh khóc thật hả chị ?
- Uhm. Nó khóc um lên, chị ở bên nịnh nọt nó mãi, nó mới móc điện thoại ra gọi người tới đón. Xong cả đám lên xe, nó còn gào bảo thằng tài xế lái lòng vòng cả cái quận này tìm em...
- Em thấy cuộc gọi lỡ lúc 5h lận. Rồi sao hả chị ?
- Hồi trưa nó có gọi cho ông L, ông L sợ nó chửi nên ko dám nghe điện. Thế là nó gọi cho chị. Rồi đầu giờ chiều có người đến thanh toán chi phí bữa hôm qua. Xong nó hỏi đã gọi được cho em chưa, chị bảo chưa. Thế là nó xin lỗi rồi bảo chiều nay nó vào Bình Dương kí hợp đồng rồi, ngày kia quay lại Sài Gòn tạ lỗi với chị...
- Bây giờ tính sao hả chị ? Lỡ ảnh quay lại ảnh đòi tìm em thì sao ?
- Nó mê em quá rồi, hay em nhân cơ hội này cặp với nó đi. Như chị cặp với ông L ấy. Mà thằng này chưa vợ, nhà vừa giàu vừa quyền thế, lấy được nó là cơ hội trời cho đấy.
Nghe chị L.A nói em bắt đầu hy vọng có thể đổi đời. Thật sự một đứa con gái dơ bẩn như em có thể hóa phượng hoàng được sao ? Chưa kể tới Anh vì em mà khóc. Đây là lần đầu tiên có một người đàn ông khóc vì em...
Em suy nghĩ suốt một ngày sau đó. Em cũng tự biết thân phận mình, đã có một đứa con, lại còn làm một cái nghề mà bị người đời khinh thường. Em chẳng dám mơ trèo cao, nhưng dù sao đây cũng là một cơ hội. Mặc dù có thể ko được làm vợ Anh, nhưng nhìn cách Anh tiêu tiền, nhìn cách Anh thèm khát em, vậy thì từ Anh kiếm chút tiền cũng được...
Đêm 2h sáng trước ngày anh quay lại Sài Gòn, em chủ động gọi cho Anh:
- Anh à, nhớ em hôn ? Bé Vy nè
- Vợ của anh...
- Anh à, nhớ em hôn ? Bé Vy nè
- Vợ của anh...
Em nghe như bên kia có tiếng nấc nghẹn ? Lại khóc rồi sao ? Sao như con nít vậy ? Lúc say thì rõ là hung dữ, trai thủ đô vào đất Sài thành phá quán hát như chỗ ko người, thế mà bây h lại khóc rồi ?
- Vợ của anh, sao em bỏ anh đi thế ? Cả đêm đó a lùng sục khắp quận 1 tìm em, anh gọi ko biết bao nhiêu cuộc điện thoại, anh thậm chí còn lôi tên ông già ra cậy quyền cậy thế phá phách chỉ để tìm em...
- Anh à, em sai rồi. Em xin lỗi. Má em hôm đó bệnh nặng đột ngột, em phải vô bệnh viện chăm má. Rồi thì điện thoại hết pin. Em xin lỗi anh. Anh đừng giận em nha...
- Má em làm sao ? Bệnh có nặng ko ?
- Vợ của anh, sao em bỏ anh đi thế ? Cả đêm đó a lùng sục khắp quận 1 tìm em, anh gọi ko biết bao nhiêu cuộc điện thoại, anh thậm chí còn lôi tên ông già ra cậy quyền cậy thế phá phách chỉ để tìm em...
- Anh à, em sai rồi. Em xin lỗi. Má em hôm đó bệnh nặng đột ngột, em phải vô bệnh viện chăm má. Rồi thì điện thoại hết pin. Em xin lỗi anh. Anh đừng giận em nha...
- Má em làm sao ? Bệnh có nặng ko ?
Anh bắt đầu hỏi han quan tâm đến bệnh tình má em. Mặc dù má em vẫn còn sống khỏe mạnh bình thường, em vẫn cố tìm ra một căn bệnh để kể nghèo kể khổ với mục đích tìm lấy sự thương hại từ Anh hòng kiếm tiền. Đây cũng là một trong những điều chị L.A đã dạy em để moi tiền đàn ông. Anh tin hoàn toàn, hứa quay trở lại sẽ trả tiền viện phí cho má. Em đắc ý thầm nghĩ, đàn ông thật dễ dụ, một khi đã yêu, đều ngu ngốc như nhau cả. Đúng lúc này con em khóc...
- Em ở cùng ai hả ? Sao có tiếng trẻ con khóc ?
- Là con chủ nhà trọ chỗ em đang ở trọ thôi...
- Vậy à ? Bé khóc to quá, em ở đó ko bị ảnh hưởng chứ ? Đợi anh quay lại sẽ lo cho em...
- Em ở cùng ai hả ? Sao có tiếng trẻ con khóc ?
- Là con chủ nhà trọ chỗ em đang ở trọ thôi...
- Vậy à ? Bé khóc to quá, em ở đó ko bị ảnh hưởng chứ ? Đợi anh quay lại sẽ lo cho em...
Em lúc này sướng run lên, nhớ đến những câu chuyện về những cô gái chân dài lọt vào mắt xanh đại gia, được tặng những căn nhà giá hàng chục tỷ. Vì anh đại gia tương lai này, em phải cố gắng chiều hơn mới được...
- Tối anh về lại Sài Gòn, vợ gặp anh nhé ?
- Dạ... nhưng mà anh phải qua chỗ em chơi nhé ?
- Qua quán bà L.A á ? Anh hôm rồi quậy quá, sợ qua đó bị đuổi mất...
- Em là nhân viên tại đó mà anh, anh yên tâm chị L.A ko ghét anh đâu. Em muốn đi chơi với anh phải xin phép chị ấy, anh mà ko qua quán là em ko đc đi...
- Qua đó rồi vợ sẽ lại bỏ anh mà đi phải ko ?
- Ko đâu anh, em sẽ ở bên anh suốt mà...
- Vợ ở bên anh cả đêm nhé ?
- Dạ...
- Tối anh về lại Sài Gòn, vợ gặp anh nhé ?
- Dạ... nhưng mà anh phải qua chỗ em chơi nhé ?
- Qua quán bà L.A á ? Anh hôm rồi quậy quá, sợ qua đó bị đuổi mất...
- Em là nhân viên tại đó mà anh, anh yên tâm chị L.A ko ghét anh đâu. Em muốn đi chơi với anh phải xin phép chị ấy, anh mà ko qua quán là em ko đc đi...
- Qua đó rồi vợ sẽ lại bỏ anh mà đi phải ko ?
- Ko đâu anh, em sẽ ở bên anh suốt mà...
- Vợ ở bên anh cả đêm nhé ?
- Dạ...
Nghe đầu bên kia có tiếng cười, em chắc chắn là thành công rồi. Nói chuyện với Anh thêm một lúc, em tắt máy đi ngủ, lòng vui sướng nghĩ tới số tiền mình kiếm được. Chắc các chị đang chửi em là một con khốn phải ko ? Nhưng phải ở thân phận như em các chị mới hiểu được. Em yêu Anh, yêu cả tiền của Anh. Em bị vẻ công tử của Anh thu hút, cũng bị ví tiền của Anh thu hút. Với loại đàn bà như em, ko có chỗ cho tình cảm thuần khiết ko vụ lợi. Kiếm được một túi tiền to mới là thứ em cần. Nếu em ko xinh đẹp, nếu em ko giỏi lả lơi, liệu 1 người giàu có như Anh có thèm nhìn đến em. Em hi sinh thân thể, để Anh sàm sỡ, vậy thì em đáng nhận lại một số tiền tương ứng với sắc đẹp làm người đàn ông như Anh phát cuồng...
Tối hôm đó Anh về Sài Gòn, gọi bảo em đến một quán nhậu ở quận Bình Thạnh. Anh nói muốn giới thiệu em với những người bạn của Anh, bảo em đừng ăn mặc sexy làm gì vì có cả mấy ông Sếp trực tiếp của Anh. Em bước chân vào quán, tựa hồ như cả đám đàn ông quay ra nhìn. Đây chỉ là một quán nhậu bình dân, khác xa so với nhà hàng 5 sao hôm bữa, khách khứa đa phần là dân lao động và tầng lớp hạng trung. Em mặc dù không cao sang gì nhưng từ em vẫn toát ra đẳng cấp của một gái dân chơi quận 1. Bàn Anh đang ngồi là cái bài to nhất đặt giữa sân, cũng ko có phòng Vip riêng như hôm bữa. Anh tươi cười chạy ra nắm tay em lôi vào. Em khoác tay Anh, tự tin bước tới, mắt ko quên liếc nhìn mấy đứa PG tiếp thị rượu bia đang đứng xung quanh bàn Anh. Chúng nó chỉ nhìn là biết đẳng cấp ko với đc tới em, từ nhan sắc cho đến thân hình. Tụi nó tự biết rút lui, quay sang những bàn khác tiếp tục lả lơi. Em ngồi xuống bàn, Anh giới thiệu em với mọi người. Đều là bạn cũ của Anh ở Sài Gòn, có cả 1 ông Sếp là tổng giảm đốc cty Anh đang làm. Anh nói mọi người ở đây đều là người nhà, bạn bè thân thiết, nên chọn quán bình dân cho không khí thoải mái, đỡ phải giả tạo như hôm nọ. Rồi thì cuộc nhậu diễn ra, Anh nói em là ny Anh, ko cần phải phục vụ rót bia rượu gì hết. Ngồi nhìn Anh cười nói vui vẻ với mấy ông bạn, thi thoảng quay sang quan tâm hỏi han, gắp cho em miếng thức ăn, em thầm nghĩ "Anh quá tốt"...
Sau khi ăn uống xong xuôi, em lại dẫn họ quay lại quán hát của chị L.A. Đám nhân viên đang đứng dưới lầu tiếp khách, trông thấy Anh bước vào thì sợ xanh mặt. Chúng nó vẫn còn nhớ rõ ông trời con này hôm trước quậy thế nào. Anh cười hì hì khoác vai cấu véo xin lỗi cả đám như kiểu bạn bè thân thiết. Chị L.A kéo em ra 1 góc, nói hôm nay đừng chuốc say Anh làm gì, Anh say rồi thay đổi quá trời. Lên đến phòng, chị L.A tức thì gọi thêm mấy chị nhân viên đến ngồi cùng mấy người bạn của Anh. Không khí hôm nay ko sôi động và điên cuồng như hôm trước, những người bạn của Anh cũng bình thường và hòa nhã lịch sự hơn mấy ông hôm bữa nhiều. Họ chỉ tập trung vào uống và hát, thi thoảng cũng quay sang trêu ghẹo đám chị em con gái tụi em, nhưng tuyệt ko sàm sỡ. Anh hôm nay cũng hiền lành như cún, ngồi im nắm tay em và hát. Giọng của Anh hát lên ko quá hay, nhưng đặc biệt tình cảm. Anh thay mọi từ "em" trong bài hát thành từ "Vy", gì mà "yêu mỗi Vy... nắm tay Vy đến suốt cuộc đời...". Em chỉ biết thở dài, cảm thấy có lỗi với Anh. Giá như em vẫn chỉ là một cô bé con, giá như em là người đàng hoàng tử tế, có lẽ em đã thực sự yêu Anh. Nhưng em ko cho phép bản thân lụy tình với Anh, em còn má còn dì, còn một đứa con mới mấy tháng tuổi, em vẫn chỉ nên giả vờ ngoan ngoãn ngây thơ, vẫn chỉ nên cặp bồ để moi tiền Anh, em ko muốn bản thân mình yêu Anh để rồi hy vọng và thất vọng...
Cuộc vui cũng đến lúc tàn, bạn bè Anh lần lượt ra về. Hôm nay chị L.A kiếm được một số tiền lớn từ Anh, cả mấy chị phục vụ khác và đám nhân viên xum xoe nịnh hót cũng được bo gấp đôi ngày thường. Anh tuyệt vẫn chưa đưa cho em đồng nào. Em biết mình còn một việc phải làm nốt trong đêm nay: ngủ với Anh. Lúc này đây em lại có chút tâm lý lo sợ. Mặc dù rất giỏi lả lơi đong đưa moi tiền khách, nhưng từ trước tới giờ em vẫn chưa bán thân. Kinh nghiệm trên giường của em thật sự gần như bằng 0. Những lần trước have sex đều trong trạng thái phê lắc, để rồi hôm sau tỉnh lại chỉ thấy bản thân đau đớn và mệt mỏi. Em ko có một mối tình chính thức nào, để mà biết phải yêu thương chiều chuộng trên giường ra sao. Em dìu Anh lúc này đã say tiến vào phòng khách sạn mà bạn Anh đã đặt. Anh nằm lăn ra, hơi thở đầy mùi rượu. Đang định bước vào nhà tắm thì Anh kéo em lại. Em ngã trên người Anh, mặc tay Anh vuốt ve. Anh hôn em điên cuồng. Ko phải là nụ hôn vị rượu, cũng ko phải nụ hôn ngậm khói hôm trước nữa. Chỉ còn một thứ cảm giác chán ghét của hơi rượu toát ra phả vào mồm miệng em, đắng, cay, chua loét. Em đẩy Anh ra, kêu Anh đi tắm. Giờ em mới hiểu sao khi xem phim mấy đôi tình nhân đều tắm trước rồi mới lên giường. Cái mùi vị nụ hôn khi say thực sự làm em ghê tởm, làm em nhớ lại những ngày tháng thác loạn hồi xưa, khi mà mình đã từng nếm trải hàng chục nụ hôn như thế, từ hàng chục người đàn ông mà em còn chả nhớ rõ mặt...
Anh đi ra từ nhà tắm, còn chả buồn quấn khăn. Anh cũng chả có body soái ca như trong ngôn tình, bụng phưỡn lên, to như cái trống vì bia rượu. Anh cười cười kêu em đi tắm. Em chui vào trong phòng tắm rồi lôi điện thoại ra gọi cho chị L.A
- Chị ơi, ảnh vừa tắm xong, giờ tới lượt em, làm gì bây giờ hả chị ?
- Trời, sao đến giờ còn hỏi hả gái ?
- Chị chỉ cho em đi, em ko biết thật...
- Tý nữa lúc hành sự, nhớ bắt thằng chả đeo bao đàng hoàng. Xong xuôi làm thêm viên tránh thai khẩn cấp cho an toàn nghe chưa. Mấy cái đó chị đút vào trong ví em lúc ở quán rồi. Gái một con mà như gái trinh vậy bà nội...
- Chị... liệu anh ấy có phát hiện ra ko ?
- Thằng chả say quắc rồi, chắc được vài phút là xong. Em ráng che giấu cho kỹ cho khéo là được...
- Chị ơi, ảnh vừa tắm xong, giờ tới lượt em, làm gì bây giờ hả chị ?
- Trời, sao đến giờ còn hỏi hả gái ?
- Chị chỉ cho em đi, em ko biết thật...
- Tý nữa lúc hành sự, nhớ bắt thằng chả đeo bao đàng hoàng. Xong xuôi làm thêm viên tránh thai khẩn cấp cho an toàn nghe chưa. Mấy cái đó chị đút vào trong ví em lúc ở quán rồi. Gái một con mà như gái trinh vậy bà nội...
- Chị... liệu anh ấy có phát hiện ra ko ?
- Thằng chả say quắc rồi, chắc được vài phút là xong. Em ráng che giấu cho kỹ cho khéo là được...
Chị nào sinh con rồi chắc biết, ngực em sau khi sinh ko còn săn chắc nữa. Vốn ngực em đã to rồi, bây giờ sinh con cho con bú xong, ngực đã chảy xuống. Bình thường em đều mặc loại áo lót nâng ngực lên, nhìn từ bên ngoài đúng chuẩn hot girl ngực to bây h. Chỉ có điều cởi hết ra thì em cũng ko còn tự tin nữa. Nhìn núm vú thâm rộng của mình trong gương, em cảm thấy bản thân mình thật xấu xí. Nhưng đã đến mức này em đành cố gắng. Quấn chiếc khăn tắm đi ra, em vội tắt hết điện đóm rồi chui vào trong chăn. Ko dám ló mặt ra nữa.
Anh nằm bên cạnh, khẽ quay sang ngó lên gương mặt em, ôn nhu chậm rãi hôn lên từng chút. Em ngây dại tận hưởng đôi môi Anh. Tay Anh bắt đàu sục sạo sờ mó. Em lúc này giật mình, vội giữ chặt ngực mình. Anh tưởng em đau, ko tấn công phần trên nữa mà luồn tay xuống dưới. Em nghiêng người rúc vào trong lòng Anh, tư thế như một con mèo nhỏ cuộn tròn người (các chị có thể học tư thế này, phòng thủ khi bản thân ko muốn, sau này em mới biết tư thế này cực khó công phá ^^). Anh loay hoay một lúc, chuyển người sang đối mặt với lưng em. Em chỉ cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh rất giỏi dùng lưỡi kích thích cơ thể em. Em như tê dại đi, đang đê mê thì phát hiện Anh đã tiến vào...
- Anh... đeo bao vào đi...
- Em là vợ anh, anh muốn em sinh con cho anh...
- Anh... em sợ...
- Đừng sợ... vợ của anh...
- Em là vợ anh, anh muốn em sinh con cho anh...
- Anh... em sợ...
- Đừng sợ... vợ của anh...
Em hoàn toàn bị Anh chinh phục. Kinh nghiệm và kỹ năng của Anh ko phải là điều mà một đứa gà mờ như em có thể so sánh cùng. Em thả lỏng người, mặc kệ tất cả. Được tầm 30 phút Anh lật người lại, nằm nhắm mắt thở dốc. Chờ thêm 1 lúc nữa, em len lén nhìn Anh. Có vẻ Anh đã ngủ rồi. Em vội vớ cái ví đặt cạnh giường, móc viên thuốc tránh thai ra uống vào...
Còn một đoạn nữa mà bây h em phải đi rồi. Nên chiều về em sẽ viết tiếp cho các chị ạ. Các chị yên tâm, đoạn kết ko phải ngôn tình như các chị nghĩ đâu. Em ko phải lọ lem, Anh cũng ko phải hoàng tử, kết thúc theo một sự thật trần trụi nhất các chị à
Chưa kịp nuốt viên thuốc xuống bụng, bàn tay Anh từ đằng sau đã bóp chặt cổ họng em. Em nấc nghẹn, nôn vội viên thuốc ra, sợ hãi quay lại nhìn Anh. Anh giậm dữ quát:
- Ai cho em uống thuốc ?
- Anh ơi... em sợ lắm... em ko muốn có con...
- Em là vợ anh, em phải đẻ con cho anh...
- Ai cho em uống thuốc ?
- Anh ơi... em sợ lắm... em ko muốn có con...
- Em là vợ anh, em phải đẻ con cho anh...
Anh hét lên rồi đè ngửa em ra, tay Anh bắt đầu cào lên người em, môi Anh đi đến đâu liền để lại một vết cắn. Không còn những ôn nhu dịu dàng như lúc ban đầu, Anh trở nên thô bạo, hung dữ. Em nhịn đau, tiếp nhận từng đợt công kích từ phía Anh. Bất chợt trong em tràn lên niềm khao khát với người đàn ông này. Em ôm ghì lấy Anh, cố gắng bắt kịp với nhịp điệu từ hông truyền tới. Anh dày vò em suốt 1 tiếng đồng hồ sau đó. Sau khi cả 2 đã mệt lử, Anh thở hồng hộc, nhìn chăm chăm vào những dấu vết của Anh trên người em, và rồi Anh khóc...
- Anh xin lỗi, vợ của anh, anh xin lỗi...
- Không sao đâu anh, em ko sao...
- Anh xin lỗi, vợ của anh, anh xin lỗi...
- Không sao đâu anh, em ko sao...
Nhìn Anh khóc mà lòng em như thắt lại, và rồi em cũng bật khóc. Cũng ko hiểu vì sao. Sau đó vì quá mệt, em thiếp đi. Sáng hôm sau, khi em thức dậy, đã thấy Anh ngồi ngoài ghế. Anh hút thuốc, thả từng làn khói lên trần nhà, ánh mắt Anh nhìn xa xăm vô định. Trông Anh lúc này sao cô đơn và đau khổ đến thế ? Em tự hỏi phải chăng em ko đủ thỏa mãn Anh ?
Anh nhìn em, mỉm cười, dịu dàng mang quần áo tới cho em mặc. Anh chăm chút cẩn thận cài cho em từng khuy áo, tay Anh khẽ vuốt nhẹ mái tóc em, rồi đặt lên trán em một nụ hôn... "vợ của anh thật đẹp"
Anh dắt tay em xuống sảnh khách sạn, sau khi thanh toán tiền phòng, Anh dúi toàn bộ số tiền còn lại trong ví vào tay em, phải hơn 8tr...
- Em cầm lấy bắt taxi về đi, rồi còn nhanh vào viện chăm mẹ. Em nhớ mua thuốc uống vào nữa, ko cần đẻ con cho Anh đâu...
- Em cầm lấy bắt taxi về đi, rồi còn nhanh vào viện chăm mẹ. Em nhớ mua thuốc uống vào nữa, ko cần đẻ con cho Anh đâu...
Nhìn bóng Anh đi về cuối con đường, bước lên chiếc xe oto biển xanh sang trọng, em chợt cảm thấy như mình vừa đánh mất một điều gì đó. Em và Anh có một khoảng cách quá lớn, em ko có quyền yêu Anh, đối với em Anh sẽ mãi chỉ là một kỉ niệm trong suốt cuộc đời này...
Đi cả đêm ko về, vừa bước chân vào nhà má đã la em một trận. Em vẫn giấu má việc làm gái dịch vụ. Nhìn những dấu vết Anh để lại trên cổ em, má em biết ngay em đã qua đêm với một người đàn ông. Em đành lôi số tiền Anh đưa ra cho má xem. Má em vừa nhìn thấy tiền đã coi luôn Anh là con rể tương lai. Các chị cũng đừng mắng chửi má em là người tham tiền. Người miền tây chúng em đa phần rất nghèo, từ bé đám con gái đã được dạy sau này phải ráng lấy được một người chồng giàu có để đổi đời. Chính vì ham tiền và mong có được một cuộc sống giàu sang sau này, rất nhiều cô gái đã lên thành phố, làm những công việc nhạy cảm để mong trở nên giàu có.
Đến buổi trưa, chị L.A gọi em qua quán cafe nói chuyện. Vừa gặp em chị đã hỏi:
- Sao rồi cưng ? Tối hôm qua thế nào ?
- Sao rồi cưng ? Tối hôm qua thế nào ?
Em kể cho chị L.A về những gì xảy ra đêm qua, cũng ko giấu giếm về số tiền Anh đưa cho em..
- Nhất cưng rùi đó. Trời ơi nhìn thằng chả xỉn quắc vậy mà sung dữ hén. Người gì đâu ga lăng chơi đẹp quá trời. Nhân cơ hội này làm bồ nhí của nó đi. Tiền tiêu ko hết đó...
-...
- Mà sáng nay nó cũng đồng ý ký hợp đồng với lão L rồi, lão L vui lắm, kêu chị thưởng cho em. Kèo này công của em là lớn nhất đó. Sau ráng kiếm thêm mối cho chị nghen..
- Nhất cưng rùi đó. Trời ơi nhìn thằng chả xỉn quắc vậy mà sung dữ hén. Người gì đâu ga lăng chơi đẹp quá trời. Nhân cơ hội này làm bồ nhí của nó đi. Tiền tiêu ko hết đó...
-...
- Mà sáng nay nó cũng đồng ý ký hợp đồng với lão L rồi, lão L vui lắm, kêu chị thưởng cho em. Kèo này công của em là lớn nhất đó. Sau ráng kiếm thêm mối cho chị nghen..
Em lắc đầu, chợt nhận ra bản thân mình cũng chỉ là công cụ, một loại hàng hóa trao đổi để người ta trục lợi. Ông L và chị L.A dùng em để quyến rũ Anh, để Anh đồng ý hợp tác với ông L. Có lẽ với Anh, em cũng chỉ như bao món đồ chơi khác, chỉ là tình một đêm... Em cảm thấy chán ghét cuộc sống của em bây giờ, thật sự mệt mỏi...
Đúng lúc này, Anh gọi cho em. Tối nay Anh sẽ quay về Hà Nội, Anh muốn gặp em để nói chuyện. Ngồi đối diện Anh trong quán cafe, em ngắm nhìn khuôn mặt trẻ con của Anh. Lúc này em chỉ muốn thời gian quay lại đêm qua, để được một lần nữa nằm trong vòng tay Anh, ko phải vì tiền của Anh, hoàn toàn vì em yêu Anh...
Anh vẫn ngồi đó nhìn em, nhưng giờ đây ko còn ánh mắt thèm khát như lần đầu Anh thấy em ở sảnh nhà hàng, ko còn ánh mắt vui sướng khi Anh nhìn thấy em quay trở lại phòng Vip, ko còn ánh mắt yêu thương khi Anh gọi em là vợ, ko còn ánh mắt hãnh diện khi Anh giới thiệu với chúng bạn em là người yêu, cũng ko còn ánh mắt thương xót khi nhìn thấy đau đớn đêm qua. Đập vào mắt em là ánh mắt lạnh lùng của một người dưng nước lã...
- Sao em lại nói dối anh ?
- Anh nói sao cơ, em ko nói dối gì anh hết...
- Vậy ư... mẹ em đâu có bị bệnh... em cũng đã có con... em nghĩ anh ko biết ư...
- Anh nghe em giải thích... em thật sự chưa từng qua đêm với khách, nghe anh nói muốn ngủ với em, em vì muốn tránh anh nên đành nói dối là má em bệnh. Em cũng vì ko muốn anh chán ghét em nên em mới giấu việc em đã có con...
- Sao em lại nói dối anh ?
- Anh nói sao cơ, em ko nói dối gì anh hết...
- Vậy ư... mẹ em đâu có bị bệnh... em cũng đã có con... em nghĩ anh ko biết ư...
- Anh nghe em giải thích... em thật sự chưa từng qua đêm với khách, nghe anh nói muốn ngủ với em, em vì muốn tránh anh nên đành nói dối là má em bệnh. Em cũng vì ko muốn anh chán ghét em nên em mới giấu việc em đã có con...
Anh lắc đầu, nhìn em cười khấy một cái:
- Tối hôm đó anh say, anh quậy, anh làm em sợ hãi, anh công nhận. Nhưng vì sao sau đó em còn chủ động liên lạc lại với anh ? Vì sao còn muốn gặp anh, rủ anh về quán L.A ? Vì sao còn đồng ý ngủ với anh ? Ko phải chỉ vì anh giàu ư ? Ko phải vì muốn moi tiền anh ư ? Ko phải vì để lão L kí đc hợp đồng với anh ư ? Em giải thích đi Vy ?
- Tối hôm đó anh say, anh quậy, anh làm em sợ hãi, anh công nhận. Nhưng vì sao sau đó em còn chủ động liên lạc lại với anh ? Vì sao còn muốn gặp anh, rủ anh về quán L.A ? Vì sao còn đồng ý ngủ với anh ? Ko phải chỉ vì anh giàu ư ? Ko phải vì muốn moi tiền anh ư ? Ko phải vì để lão L kí đc hợp đồng với anh ư ? Em giải thích đi Vy ?
Em bật khóc, nước mắt nhòa trên gương mặt. Em ko thể giải thích vì đó đều là sự thật. Cũng chỉ vì em ham tiền của Anh. Nhưng khi đón nhận những cử chỉ yêu thương, cảm nhận những tình cảm Anh dành cho em, em đã thực sự yêu Anh mất rồi...
- Em có biết vì sao anh vừa gặp em lần đầu đã muốn phát điên phát dại vì em ko ? Có biết vì sao anh khóc khi em đi ko ? Có biết vì sao anh đi suốt đêm để tìm em giữa cái đất Sài Gòn này ko ? Đừng nghĩ vì anh yêu em, anh chỉ thèm khát thân thể em thôi, tất cả là do anh đóng kịch để em cảm động đấy... và anh nhận được cái gì ? Cơ thể của một người đàn bà với núm vú thâm quầng, chảy sệ, với cái khe hẹp nay đã rộng toang hoác vì sinh đẻ ? Em nghĩ có thể lừa anh sao ? Anh đã ngủ với hàng chục người như em rồi, vì lẽ gì em nghĩ một người như em, đến cả việc làm tình còn ko biết, lừa được anh ?
Anh dùng những lời nói tàn bạo nhất mắng chửi em, đồng thời từ khóe mắt anh 2 dòng lệ cũng rơi xuống.Từng lời nói của Anh như nhát dao cứa vào tim em. Em nức nở gục xuống bàn...
Em cảm nhận được bàn tay anh khẽ chạm nhẹ lên mái tóc em, khi em ngẩng đầu lên anh đã rụt vội tay lại, anh cũng ko còn khóc nữa, chỉ lạnh lùng ném một phong bì tiền về phía em:
- Trong đó có 20tr, em rời khỏi đất Sài Gòn này đi, anh ko muốn lần sau quay lại đây còn nghe thông tin gì về em nữa.
- Trong đó có 20tr, em rời khỏi đất Sài Gòn này đi, anh ko muốn lần sau quay lại đây còn nghe thông tin gì về em nữa.
Đau đớn, nhục nhã, ê chề, em về xin má và dì rời khỏi mảnh đất Sài Gòn tuy hoa lệ mà đầy cám dỗ. Em theo má về quê, mở một tiệm tạp hóa nhỏ. Cuộc sống cũng dần tốt lên. Sau đó, em cũng từ những người bạn của Anh ở Sài Gòn, thông qua chị L.A mà biết được lí do Anh đối xử với em như vậy. Anh ko yêu em, nhưng ngay từ lần đầu nhìn thấy em, em làm Anh nhớ đến nyc của Anh. Có thể nói, Anh điên cuồng, Anh say mê, Anh khóc vì em, cũng là vì Anh còn yêu cô ta rất nhiều. Còn em đơn giản chỉ là người thay thế. Cô ta là người mà Anh yêu nhất, cũng là người mà Anh hận nhất. Cô ta đã lừa Anh, làm Anh đau khổ, từ đó Anh căm ghét tất cả những người đàn bà vì tiền mà lừa Anh. Em đã vô tình giống như cô ta, chạm vào sâu trong tâm hồn Anh, làm cho Anh một lần nữa cảm nhận nỗi đau bị lừa dối. Em cũng được biết, kể từ sau khi ctay cô gái đó, em là người duy nhất Anh ngủ cùng. Biết đâu nếu như hồi đó, em thành thật với Anh hơn, có lẽ em sẽ có cơ hội ở bên Anh. Mọi thứ bây giờ đã quá muộn để cứu vãn. Sau 2 năm, em đang học lại để lấy bằng cấp 3, con em giờ cũng gần 3 tuổi rồi, em ko quá hy vọng có thể gặp lại Anh, chỉ muốn gửi đến Anh lời xin lỗi và lời cảm ơn vì tất cả những gì Anh đã dành cho em...
Lời cuối: em xin phép viết ở dưới này, em định trả lời từng cmt của các chị nhưng vì quá dài nên em ngại rep, em sẽ tổng hợp ý kiến một số cmt và trả lời cho các chị:
- Nhiều chị cho rằng truyện ko có thật, truyện như tiểu thuyết... em xin cảm ơn. Điều đó chứng tỏ lời văn của em đủ lãng mạn bay bổng để biến một câu chuyện bt trở nên hấp dẫn ^^ nếu tóm tắt nguyên văn truyện của em thì chỉ là: một công tử con nhà giàu, vô SG chơi, gặp 1 cô gái tiếp rượu, công tử giở đủ mánh khóe tán gái ra và dụ đc cô gái qua đêm, sau khi trả 1 số tiền lớn cho cô gái để khỏi lằng nhằng, 2 người đi 2 nẻo... hết
- Nhiều chị nghĩ truyện quá ngôn tình, mang ảnh hưởng của ngôn tình... em xin trả lời là em ko hề biết ngôn tình nó ntn luôn, em chỉ cố gắng chọn những lời văn ngôn từ hoa mỹ nhất để viết ra thôi với truyện của em, em cũng có thể mang giọng văn tả thật, giọng văn xã hội, mang những câu chửi, tiếng đệm tiếng lóng vào, nhưng em ko muốn làm thế. Em cố dùng lời văn tình cảm, nhẹ nhàng để nhấn mạnh những chi tiết mang cảm xúc yêu thương giữa em và Anh. Nếu dính đến mấy ngôn từ thô tục kia thì truyện của em mất đi ý nghĩa tình cảm của nó mất rồi.
- Nhiều chị nói thời đại phò kể chuyện, cổ súy con gái đi làm phò, phò còn nói chuyện đẳng cấp... em cũng xin nhận. Vì thực sự em đã từng làm phò, em ko phủ nhận quá khứ của em. Nhưng phò thì cũng là người, cũng có tình cảm, cũng có quyền công dân các chị ạ. Mỗi người một hoàn cảnh, em ko bắt các chị đồng cảm hay hiểu cảm xúc của phò làm gì. Cái câu "ko nghe phò kể chuyện, ko nghe nghiện trình bày" nó dùng để ám chỉ khi những con người đó nói ra lời lừa lọc, mong người khác thông cảm để lừa tiền ngta, nhưng em đâu có lấy gì của các chị phải ko nào ? Em cũng nói ngay từ đầu em viết ra chỉ để nhẹ lòng, ko cầu xin like hay lừa tiền lừa tình gì của các chị, đơn giản chỉ để các chị nào thấy hứng thú thì đọc, coi như 1 hình thức giải trí. Các chị có định kiến và ghét phò, có thể ko cần đọc truyện của em cơ mà
- Cuối cùng em xin cảm ơn những chị thật sự quan tâm đến cuộc sống của em về sau và chúc em hạnh phúc. Em bây giờ vì nhớ Anh cũng thi thoảng gọi cho Anh, cũng chỉ là chào hỏi xã giao, thông báo tình hình của nhau thôi. Em cũng còn gia đình, còn cuộc sống phải lo toan. Những tình cảm với Anh cũng chỉ có thể coi là kỷ niệm trong tâm hồn. Gặp được nhau là do duyên số, ngủ với nhau là do mưu mô thủ đoạn của cả hai, đến được với nhau hay ko thì để tương lai thời gian trả lời. Em xin cảm ơn đến tất cả những chị đã theo dõi truyện của em ^^ em xin hết.
- Nhiều chị cho rằng truyện ko có thật, truyện như tiểu thuyết... em xin cảm ơn. Điều đó chứng tỏ lời văn của em đủ lãng mạn bay bổng để biến một câu chuyện bt trở nên hấp dẫn ^^ nếu tóm tắt nguyên văn truyện của em thì chỉ là: một công tử con nhà giàu, vô SG chơi, gặp 1 cô gái tiếp rượu, công tử giở đủ mánh khóe tán gái ra và dụ đc cô gái qua đêm, sau khi trả 1 số tiền lớn cho cô gái để khỏi lằng nhằng, 2 người đi 2 nẻo... hết
- Nhiều chị nghĩ truyện quá ngôn tình, mang ảnh hưởng của ngôn tình... em xin trả lời là em ko hề biết ngôn tình nó ntn luôn, em chỉ cố gắng chọn những lời văn ngôn từ hoa mỹ nhất để viết ra thôi với truyện của em, em cũng có thể mang giọng văn tả thật, giọng văn xã hội, mang những câu chửi, tiếng đệm tiếng lóng vào, nhưng em ko muốn làm thế. Em cố dùng lời văn tình cảm, nhẹ nhàng để nhấn mạnh những chi tiết mang cảm xúc yêu thương giữa em và Anh. Nếu dính đến mấy ngôn từ thô tục kia thì truyện của em mất đi ý nghĩa tình cảm của nó mất rồi.
- Nhiều chị nói thời đại phò kể chuyện, cổ súy con gái đi làm phò, phò còn nói chuyện đẳng cấp... em cũng xin nhận. Vì thực sự em đã từng làm phò, em ko phủ nhận quá khứ của em. Nhưng phò thì cũng là người, cũng có tình cảm, cũng có quyền công dân các chị ạ. Mỗi người một hoàn cảnh, em ko bắt các chị đồng cảm hay hiểu cảm xúc của phò làm gì. Cái câu "ko nghe phò kể chuyện, ko nghe nghiện trình bày" nó dùng để ám chỉ khi những con người đó nói ra lời lừa lọc, mong người khác thông cảm để lừa tiền ngta, nhưng em đâu có lấy gì của các chị phải ko nào ? Em cũng nói ngay từ đầu em viết ra chỉ để nhẹ lòng, ko cầu xin like hay lừa tiền lừa tình gì của các chị, đơn giản chỉ để các chị nào thấy hứng thú thì đọc, coi như 1 hình thức giải trí. Các chị có định kiến và ghét phò, có thể ko cần đọc truyện của em cơ mà
- Cuối cùng em xin cảm ơn những chị thật sự quan tâm đến cuộc sống của em về sau và chúc em hạnh phúc. Em bây giờ vì nhớ Anh cũng thi thoảng gọi cho Anh, cũng chỉ là chào hỏi xã giao, thông báo tình hình của nhau thôi. Em cũng còn gia đình, còn cuộc sống phải lo toan. Những tình cảm với Anh cũng chỉ có thể coi là kỷ niệm trong tâm hồn. Gặp được nhau là do duyên số, ngủ với nhau là do mưu mô thủ đoạn của cả hai, đến được với nhau hay ko thì để tương lai thời gian trả lời. Em xin cảm ơn đến tất cả những chị đã theo dõi truyện của em ^^ em xin hết.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét