Happy Day! Girls! Con Gái Phải Khác Biệt 26031995 PinkPink

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

Tình Yêu Mù Quáng -TÔI LÀ KẺ THỨ 3

Tôi sinh ra trong 1 gia đình giàu có khá giả. Từ nhỏ đã sống như 1 nàng công chúa, mặc dù tôi tự biết, những đồng tiền bố mẹ tôi làm ra là những đồng tiền phạm pháp. Tất cả đồ dùng của tôi từ bé đã là hàng hiệu chẳng thiếu thốn gì. Chỉ duy có thiếu thốn tình yêu của bố mẹ. Tôi ở 1 căn nhà to rộng ở đất Quảng Ninh, đi học đều có xe ô tô đưa đón. Bố mẹ tôi đi làm suốt ngay chỗ họ làm ở xa khu nhà tôi ở.
Từ lúc tôi học tiểu học, tôi đã nhận thức được bố mẹ tôi làm gì. Bởi vì có rất nhiều người nói với tôi, rằng bố mẹ tôi kinh doanh mại dâm trá hình.
Những người xung quanh mỗi khi gặp đều bàn tán rất nhiều về tôi, đại loại nói tôi là con nhà làm mại dâm, rồi bảo tôi sau này cũng làm cave nọ kia.. Ban đầu tôi khó chịu khi nghe những lời đó, nhưng dần dần tôi quen, nên cũng mặc kệ. Có lẽ bố mẹ tôi biết tôi bị dè bỉu vì họ, nên họ quyết định cho tôi lên Hà Nội học khi tôi học cấp 2, bố mẹ mua cho tôi 1 căn nhà ở Hà Nội, thuê 1 người giúp việc đến ở cùng tôi, và cho tôi học trường cấp 2 bình thường ở Hà Nội ( Đặng Trần Côn)..
Tôi là 1 đứa khá nhanh nhẹn, lại rất chăm học, nên từ bé đã học giỏi, chẳng bao giờ vì gia đình như thế này thế kia mà tự ti hay thu khép mình. Lên Hà Nội học, tôi luôn thể hiện sự chăm chỉ của bản thân, nên hầu như lúc nào cũng đứng trong top 5 của lớp..
Ở lớp tôi ngoài tôi, còn có 1 bạn ở Quảng Ninh, nên chúng tôi nhanh chóng chơi thân với nhau.. Cậu ấy cũng như tôi được bố mẹ gửi lên Hà Nội học, với hy vọng sẽ được học trong môi trường tốt hơn. Vì cậu ấy hơn tôi 1 tuổi do học muộn, nên tôi gọi là anh Tôi chưa bao giờ kể cho anh nghe chuyện của gia đình mình. Còn anh, rất hay kể về gia đình với vẻ cực kì tự hào. Bố mẹ anh đều làm công an, nên họ rất hy vọng anh sau này sẽ đi theo con đường của họ.. Nhà anh có 1 ngừoi anh trai cũng làm công an trên HN
Anh và tôi chơi thân với nhau đến nỗi ai cũng cho rằng chúng tôi yêu nhau, mặc dù khi đó mới là cấp 2.
Hằng ngày dù sớm hay khuya, anh đều đạp xe đến nhà tôi chở tôi đi học rồi đưa tôi về.
Anh cũng chưa 1 lần thắc mắc hỏi bố mẹ tôi đâu, hay những câu đại loại như vậy..
Thỉnh thoảng, anh cũng lên nhà tôi chơi, rồi ở lại ăn cơm cùng tôi và cô giúp việc..
Anh học rất giỏi chỉ trừ môn Tiếng Anh, còn tôi học giỏi đều các môn, nhất là Tiếng Anh. Như kiểu chúng tôi sinh ra để bù trừ cho nhau.
Rồi chúng tôi cùng nhau đi qua năm tháng học trò cấp 2.
Đến năm lớp 10, tôi quyết định thi vào cấp 3 Trần Hưng Đạo, còn anh quyết định học trường Văn hóa công an( t35) ở Thái Nguyên. 2 đứa bạn thân, mỗi người mỗi nơi, lúc chia tay tôi đã ôm anh khóc rất nhiều, , tình cảm lúc đó thật trong sáng.
Lúc học cấp 3, tôi đã được bố mẹ sắm cho điện thoại, nhưng anh k có nên chúng tôi chỉ liên lạc với nhau qua thư từ..
Mỗi tháng tôi đều lên Thái Nguyên thăm anh, vì anh k được ra ngoài..
Anh càng lớn, càng đẹp trai, mới lớp 10 đã cao tận 1m72, tôi cũng cao, và rất trắng. Mỗi lần tôi đi cạnh anh, ai cũng nghĩ chúng tôi 18 đôi mươi và yêu nhau, vì nhìn khá đẹp đôi.
Rồi tôi tặng anh 1 chiếc điện thoại, có điện thoại, chúng tôi liên lạc với nhau nhiều hơn, mặc dù anh học công an, hạn chế việc dùng điện thoại, nhưng chúng tôi vẫn nói chuyện được hằng ngày.
Tuổi mới lớn, những rung động đầu đời cũng về thế mà trở nên đẹp đẽ vô cùng.
Những lần gặp nhau đi chơi cùng anh, nhiều khi tôi thấy có chút lạc nhịp trong tim.
Anh thì vẫn vô tư, khoác vai tôi như 2 thằng đàn ông.
Còn tôi, mỗi lần nói chuyện, mỗi lần tiếp xúc thân mật với anh, tôi đều đỏ mặt, rồi thấy rất lạ.
Rồi dần dần tôi phát hiện mình thích anh..
Tôi nghe đâu đó có câu nói, rằng nguời ở cạnh mình lúc tuổi học trò, dễ là người làm bản thân mình rung động nhất. Có lẽ là đúng với tôi.
Nhưng tình cảm ở tuổi này, chẳng làm tôi kém cỏi đi, mà càng làm tôi có động lực học thật giỏi hơn.
Chúng tôi cứ thân thiết rồi cùng trưởng thành như thế, thứ tình cảm thiêng liêng kia, tôi cũng cất giấu 1 góc cho riêng bản thân mình.
Đến năm chúng tôi học lớp 12.
Anh gọi điện cho tôi, giọng rất hồ hởi, thông báo rằng anh có người yêu.
Tim tôi như nghẹt thở, bỗng chốc thấy mất mát vô cùng.
..
Nhưng tôi cũng chúc mừng anh, tắt máy, tôi cảm thấy nhói lòng, rồi cay xè khóe mắt.
Những ngày sau khi có người yêu anh ít liên lạc hẳn, lúc đó chúng tôi cũng đã dùng facebook rồi. Tôi thấy anh up ảnh cô bạn gái anh, đó là cô gái xinh xắn, khuôn mặt trong sáng vô cùng, học cùng trường với anh. Rồi tôi tự nhủ, người như thế, mới xứng đáng với anh..
Rồi cũng đến lúc chúng tôi thi đại học, tôi cố gắng học, để quên đi tình cảm vụng dại của mình,còn anh vẫn hạnh phúc bên cô gái kia và với ước mơ công an của mình nên dường như anh đã quên mất tôi.
..
Cho đến khi thi xong đại học, chúng tôi được nghỉ hè chờ kết quả, tôi k về quê, anh cũng xin bố mẹ cho ở Hà Nội để làm thêm. Anh gọi tôi, rủ tôi đi ăn. Ngồi anh kể anh chia tay cô bạn gái kia. Tôi im lặng, chẳng hỏi nguyên nhân, lòng cũng rối bời, chẳng biết nên vui hay buồn, sau đó xin lỗi tôi, vì có người yêu mà đôi khi quên mất tôi, tôi cười buồn, chỉ nói không sao, lớn rồi, tôi đâu còn là cô gái bé nhỏ cần anh che chở mỗi lúc đâu
Hôm sau, anh lại gọi tôi, rủ tôi đi tìm nhà trọ, vì phòng trọ cũ của anh xa chỗ làm thêm quá. Tìm mãi, nhưng cuối cùng cũng chẳng ưng cái nào, nhà tôi lại gần chỗ đó, nên tôi thử hỏi anh có muốn ở cùng nhà tôi không? Anh có lẽ cũng coi tôi như thằng bạn thân, suy nghĩ hồi lâu rồi cũng đồng ý.
Lúc anh đến ở, cô giúp việc nhà tôi lại tỏ ra rất vui, chắc cô cũng quen với việc anh thường xuất hiện ở nhà tôi từ hồi cấp 2.
Buổi sáng anh đi làm, tôi ở nhà chẳng biết làm gì, cuối cùng xuống nhà bảo cô Gv dạy nấu ăn..
Chắc t có duyên, nên chỉ 1 tuần, là đã nấu được khá nhiều món cơ bản, cô giúp việc cũng vui, bảo như thế này có khi cô không cần ở đây nữa.. đến tôi cô gọi tôi, bảo bố tôi gọi cô về vì nhà nhiều việc quá, tôi ok
Hôm sau thì cô ấy về quê, nhà chỉ còn tôi và anh.. Anh đi làm đến tận chiều, làm cho 1 quán coffee, hôm nào cũng như hôm nào, anh về, tôi đều nấu cơm cho anh ăn. Những món ăn của tôi mặc dù cực kỳ đơn giản, nhưng lúc nào anh cũng khen ngon và ăn hết. Nhiều lúc tôi cứ nghĩ nếu hạnh phúc cứ đơn giản như thế này thì tốt biết bao.
Mỗi tối, tôi và anh đều nằm ở phòng khách, xem phim, rồi nói rất nhiều chuyện..
Có lần tôi hỏi anh
- Sao anh lại chia tay H?
- Thật ra anh không hề yêu cô ấy, lúc ban đầu anh cứ nghĩ đó là tình yêu, nhưng thật ra đó chỉ là ngộ nhận, sau này anh và cô ấy cãi nhau quá nhiều, nên chia tay.
- Sao lại là ngộ nhận? Không lẽ yêu hay không anh cũng không biết?
- Không phải anh không biết, thật sự ban đầu yêu H, chỉ là anh cô đơn quá mà nắm nhầm bàn trước cô ấy, anh đã từng thích 1 người, nhưng anh sợ mất người đó, nên không bao giờ dám nói ra, ban đầu chỉ nghĩ là thích, nhưng rồi anh phát hiện ra rằng anh yêu người đó Nhưng thật sự, khoảng cách của anh và người đó rất mong manh. Tiến thêm 1 bước có khi là yêu nhau, nhưng cũng có khi chẳng còn là gì cả.
- người đó là ai?
- Anh xin phép giữ bí mật
Tôi không hỏi thêm, sợ rằng tò mò khiến anh khó xử, nên cũng im lặng. Tôi hỏi sang chuyện khác
- Anh biết yêu từ lúc bao nhiêu tuổi
- 14 tuổi
- Ha ha yêu sớm thế, mối tình đầu của anh 14 tuổi sao? bây giờ anh còn nhớ cô ấy không?
- Vốn dĩ chưa từng quên, tại sao lại phải nhớ
- Ha ha, anh đọc ngôn tình nhiều quá à? câu này em nghe quen lắm, em đọc ở đâu đó rồi
- Ngôn tình cũng áp dụng được trong cuộc sống mà, anh thấy câu nói đó hợp với anh..
Tôi chẳng nói gì, cười khanh khách, 14 tuổi anh biết yêu, còn sớm hơn cả tôi, 16 tuổi tôi mới bắt đầu cảm giác thích anh, 17 tuổi mới nhận ra mình yêu anh..
Chẳng lẽ tình yêu, thật sự có thể xuất hiện ở tuổi 14 sao? Khi bản thân còn chưa đủ lớn để nhận thức mọi vấn đề cơ mà!
Những ngày sau đó mọi chuyện vẫn như vậy, chỉ có điều, tôi cảm giác anh thân mật với tôi hơn. Anh thường hay vuốt ve tóc tôi, đôi khi còn ngửi ngửi tóc rồi khen thơm, có đôi lần, anh lại bảo cho anh gối đầu lên đùi tôi để xem phim, mặc tôi bảo đau, anh cứ mặt dày như vậy, nhiều khi tôi còn nhận thấy, hình như anh nhìn tôi rất lâu, cũng chẳng biết anh mắt đó như nào, nhưng tôi luôn cảm giác ấm áp... Mỗi ngày anh lại có những hành động gần gũi tôi hơn 1 chút, lâu dần làm tôi cảm giác anh cũng thích tôi, có lần anh chưa về, tôi đi tắm, đang tắm thì anh gọi cửa, tôi chỉ khoác tam chiếc khăn tắm rồi ra mở cửa, chẳng hiểu sao anh đứng chằm chăm nhìn tôi, mặt đỏ ửng, 1 lúc sau anh đi vội vào phòng, sau đó ra thì coi như chẳng có chuyện gì xảy ra
Hôm sau, là sinh nhật anh, tôi nấu 1 bữa ngon, mua 1 chút rượu về chúc mừng sinh nhật anh. Lúc đi làm về, nhìn thấy bàn ăn đầy món ăn, lại có rượu, và nến thơm, cùng 1 cái bánh gato, anh rất ngạc nhiên và vui. Chúng tôi ăn rồi uống khá nhiều rượu, cứ 1 chén không say không về, đến nỗi chếnh choáng cả đầu óc.
Dưới ánh đèn vàng hiu hắt khuôn mặt anh bỗng trở nên quyến rũ đến kỳ lạ, vốn dĩ anh đã rất đẹp trai, nhìn ở góc độ này, càng trở nên thu hút, sống mũi cao, đoi mắt sâu thẳm. Tôi không kìm được, nhìn anh rồi thốt lên
- Anh thật đẹp trai
- Giờ em mới biết sao? Anh quá đẹp chứ không phải đẹp bình thường
- Đồ ảo tưởng, khen đều đấy
- Khen đểu cũng được, miễn là khen,
- Ha ha, vậy anh khen em xinh đi
- Ừm, em xinh, rất xinh, xinh như tinh tinh
Tôi vừa buồn cười vừa tức, lao vào đấm anh, anh đỡ tay tôi, kéo tôi lại, hơi thở của anh phả vào tai tôi, tôi quay mặt lại, anh ôm chặt vai tôi, rồi kéo mặt tôi gần mặt anh. Tôi không kìm được, hôn lên đôi môi anh, anh cũng hôn lại, chúng tôi hôn nhau ngấu nghiến, thứ tình cảm che giấu bao năm nay, như 1 cơn say vùng vẫy ra ngoài, khiến tôi chẳng kiểm soát được, mà bỗng chốc nói ra
- Em yêu anh
- anh cũng yêu em, anh chờ lâu lắm rồi, anh thật sự yêu em..
Tôi như tỉnh cơn say, mở mắt ra nhìn anh
- anh yêu em? anh bảo anh biết yêu từ năm 14 tuổi cơ mà
- Thật ra cũng k gọi là yêu, năm 14 tuổi, anh bắt đầu thân với em, rồi nhận ra hình như thích em. có thể đó k phải là yêu, mà chỉ là rung động của cô cậu học trò mới lớn, chỉ đơn giản, anh muốn gặp em mỗi ngày, lúc nào k thấy, đều cảm giác hụt hẫng. Rồi anh lớn hơn, anh mới phát hiện ngày càng thích em, cho đến lúc anh học lớp 11 anh nhận ra hình như cái thích đó đã biến thành yêu rồi, nhưng em là bạn thân anh, anh chỉ sợ rằng em không yêu anh, chỉ sợ rằng anh tiến thêm 1 bước, thì đến ngay cả bạn thân cũng chẳng còn..
Tôi k nói gì, quá đỗi ngạc nhiên, có thể là do tôi ngốc k nhận ra tình cảm của anh..
Rồi anh hôn tôi, đưa tôi vào phòng, nhưng tuyệt nhiên chỉ ôm nhau ngủ.. những ngày sau cũng vậy, chúng tôi chính thức yêu nhau, nhưng tình yêu trong sáng vô cùng
gần 1 tháng sau bắt đầu có giấy báo nhập học, anh đõ học viện an ninh, còn tôi đỗ kinh tế quóc dân. Anh cũng trở về nhà, để chuẩn bị đi nhập học.
Trước hôm anh về, chúng tôi lại uống rượu để chúc mừng..
Hơi men, lại thêm sắp xa nhau, chúng tôi ôm nhau, rồi k kiềm chế được anh bế thẳng tôi lên giường, hơi thở ấm áp của anh như ma mị, tôi cuồng nhiệt ôm hôn anh. Anhkhẽ luồn tay xuống bên dưới, cởi bỏ từng lớp áo cho tôi, chúng tôi điên cuồng lao vào nhau, anh hôn khắp cơ thể tôi, hơi thở của anh gấp gáp, tôi rên rỉ trong khoái lạc rồi hoà quyện vào tôi, ban đầu rất đau, nhưng rồi cảm giác đê mê sau đó lan khắp cơ thể,,
..
Hôm sau anh về, tôi trên Hà Nội cũng chuẩn bị mọi thứ để nhập học, bố mẹ tôi cũng lên, thăm và sắm sửa đồ cho tôi.. Bố tôi rất tự hào, khi tôi đỗ đại học, ông bảo tôi thích mua gì, chỉ cần nói với ông là được, nhưng tôi từ chối hết, tôi bảo mỗi tháng đừng gửi quá nhiều tiền cho tôi, tôi thiếu sẽ gọi về xin.
Rôi cũng đến lúc đi học, anh bắt đầu vào môi trường công an, đầy nắng gió, tôi cũng bắt đầu làm cô sinh viên trường NEU. Mỗi tuần, nếu được ra ngoài, anh và tôi đều gặp nhau, đến nhà tôi, chúng tôi cùng nấu ăn, đi chơi, làm tình, và ngủ.. Đôi khi mường tượng ra 1 gia đình nhỏ cùng anh, tôi thấy như có 1 niềm vui nhỏ len lói trong tim. Những năm tháng sinh viên cũng dần trôi đi, chúng tôi chỉ có càng ngày càng yêu nhau hơn. Chuyện tình của tôi cũng như bao người khác, cũng có cãi vã, cũng có giận hờn, nhưng thật sựu rất ít, bởi là bạn thân lâu năm nên chúng tôi hiẻu nhau, anh lại rất người lớn, chiều chuộng tôi, nen dường như những cơn sóng nhỏ trong tình yêu chỉ càng làm nó chặt chẽ, khắng khít hơn. Dường như anh luôn trân trọng, nâng niu tôi như 1 bảo vật của mình. Chưa 1 lần tôi thấy anh thân mật quá mức với người khác, chưa 1 lần anh quát hay nắng lời với tôi, anh bảo rằng mỗi ngày anh đều yêu tôi hơn, còn tôi, cũng yêu anh, đến mức tưởng chừng như nếu mất anh, tôi mất cả thế giới, Tôi cũng bắt đầu đi làm gia sư tiếng anh từ năm 2, mặc dù vậy, vẫn k ảnh hưởng đến tình cảm hay thời gian gặp nhau của chúng tôi. tình yêu tưởng như êm đẹp đó, cứ thế kéo dài 5 năm..
Khi tôi học ra trường đi làm, anh vẫn đang học tiếp vì trường anh học 5 năm..
Cũng có rất nhiều lần, anh đề nghị muốn được gặp bố mẹ tôi, nhưng tôi đều từ chối với lý do là họ rất bận.
Còn tôi, chưa 1 lần gặp bố mẹ anh, dù đôi khi anh đề nghị tôi về nhà cùng anh, lúc đó tôi vẫn còn ngây thơ, chưa hề biết rằng, làm công an, lấy vợ phải thẩm tra lý lịch 3 đời. Đơn giản, tôi chỉ tự ti về nghề nghiệp của bố mẹ, mà k dám cho anh gặp mà thôi..
Cho đến khi anh ra trường, tôi vẫn ở lại Hà Nội làm cho 1 công ty, còn anh về tỉnh làm..
Từ khi anh về tỉnh làm, tôi cũng thường xuyên về quê hơn, nhưng chính vì về tôi chợt nhận ra những bất thường trong gia đình. Bố mẹ tôi vốn dĩ kinh doanh mại dâm, dù rất nhiều lần tôi khuyên họ từ bỏ, nhưng chẳng ích gì.. Đén giờ, ngoài mại dâm, họ còn mua bán ma tuý. Dù họ k kinh doanh ở nhà, nhưng những người làm nhà tôi đều biết, bố mẹ tôi cũng cấm tôi đến chỗ đó. T dù mỏi miệng cầu xin bố mẹ dừng lại, nhưng lòng tham vô đáy, họ vẫn k nghe. Họ vẫn rất tốt, rất yêu thương tôi, lo cho tôi 1 cuộc sống đầy đủ, nhưng chỉ làm tôi cảm thấy bất an..
Lúc này, anh càng muốn gặp bố mẹ tôi, anh hỏi tôi rất nhiêu lần nhưng tôi chỉ nói họ làm kinh doanh, anh bảo anh được về tỉnh làm, mong được gặp họ lắm, nhưng tôi đều từ chối, rằng họ quá bận.
Anh cũng đề nghị tôi xin về Quảng Ninh làm, t cũng đồng ý, nhưng vì hợp đồng chưa kết thúc nên tôi quyết định làm thêm năm nữa mới về..
Lòng tôi rất day dứt bất an, nhiều lúc k biết có nên nói cho anh biết hay k, nhưng rôdi t k đủ can đảm để nói, cứ giấu trong lòng..
Có đợt, công an làm rất gắt gao, bố mẹ tôi cũng nằm trong vùng của họ, tôi khuyên họ dừng lại, nhưng họ dường như mặc kệ lời tôi cảnh tỉnh..
Tôi chỉ còn nước im lặng. công việc của tôi bắt đầu bận hơn, tôi ít về nhà hơn hẳn, nỗi nhớ anh càng vơi đầy. Mỗi tối anh và tôi đều gọi video, nói rất nhiều chuyên, công việc cuả anh cũng bận hơn..
Nhưng tình yêu thì vẫn vậy, say đắm cuồng nhiệt, mà đôi khi tôi nghĩ rằng nó là cả cuộc đời..
.
Nhưng rồi đúng là, cuộc đời cũng chỉ xoay vần, cái gì rồi cũng có thể xảy ra được.
Một hôm, sau giờ tan làm, mở máy điện thoại, tôi thấy 43 cuộc gọi nhỡ, cuả anh 2 cuộc, còn lại của nhà,
Gọi vội lại cho nhà, cô giúp việc gọi, bảo về ngay có việc gấp, tôi hỏi việc gì, cô bảo bố mẹ tôi bị bắt rồi..
Tôi nghe tin, mà choáng váng cả đầu óc, chẳng nghĩ ngời gì, tôi mặc nguyên bộ đồ đi làm, ra cây rút vội ít tiền, rồi bắt taxi về thẳng nhà. Trên đường về, tôi cứ run rẩy, lòng bất an vô cùng, vừa trách bản thân sao k khuyên nổi bố mẹ, vừa trávh bố mẹ tham lam đi theo con đường bất chính, rồi lại thương họ, tôi cứ vừa khóc, vừa lo lắng, rồi có điện thoại của anh, vừa bắt máy, anh đã cười, ,
-Nay là vụ án đầu tiên anh thực hiện, bắt được 1 ổ mại dâm và ma tuý, có khi lần này kẻ chủ mưu kia có thể tử hình, cuối cfung cũng diệt được 1 con sâu của xã hội. em thấy anh giỏi không, mới đi làm mà đã phá được ổ tệ nạn xã hội.
Em cười đau khổ,
- Đó là bố mẹ em anh ạ, bố mẹ em bị bắt rồi
- Em nói gì cơ? Anh không hiểu, sao lại là bố mẹ em?
- Bố mẹ em bị bắt rồi, Người anh kể đến là bố mẹ em, em luôn giấu anh, thật sự, bố mẹ em làm trùm mại dâm, cố gv vừa gọi bảo em, em đang bắt xe về nhà
- Em, anh thật sự không hiểu, cái gì?
Tôi ắt máy, anh gọi lại mấy lần, nhưng tôi k nghe, ngồi trên xe, nước mắt cứ lã chã rơi. tôi k biết phải làm như thế nào, đầu óc rối bời, bỗng dưng cảm thấy tương lai mù mịt, ngoài đường tối, như tương lai của tôi
Về nhà, chẳng nghĩ ngợi gì, tôi đến phi thẳng đến chỗ tạm giam công an tỉnh..
Nhưng tối rồi, người ta không cho vào, hẹn sáng hôm sau, tôiđịnh đi về, thì gặp anh.
Anh nhìn em, rồi kéo tôi lên xe, đưa tôi đến 1 quán cf, sau đó hỏi tôi mọi chuyện
- Hôm nay em nói gì, anh không hiểu, sao em lại đến đó
- Em nói rồi, anh nghe k hiểu à? đó là bố mẹ em, bố mẹ em bị bắt rồi, họ là người kinh doanh mại dâm đó
Anh sững sờ vài giây
- Thế sao từ trước đến nay em giấu anh? sao em k nói bố mẹ em làm nghề gì với anh? em giấu anh làm gì?
- Từ trước đến nay, anh có hỏi em đâu, đến gần đây anh mới hỏi, nhưng em sợ, sợ nói ra mất anh, giá như anh k phải là công an, em có thể nói được, nhưng anh là công an, em làm sao dám nói.
Anh nhìn tôi, ánh mắt rất thương tâm, tôi chẳng biết nói gì,tôi lo cho bố mẹ
rồi lo cho cả anh, cả tương lai phía trước của chúng tôi, Anh dường như vẫn sững sờ trước tin đo, im lặng 1 hồi anh nói
- có thể bố em bị tử hình, vì tịch thu được rất nhiều ma tuý, còn mẹ em, ít cũng ngồi tù 15 năm đấy.
Tôi nghe mà như sét đánh ngang tai, bố làm gì mà để đến nỗi này, tôi bỗng bật khóc, nắm chặt tay anh, cầu xin anh giúp đỡ, anh ôm tôi, nhưng vẻ mặt rất bất lực. Tôi nhìn anh, đau đớn, và cảm thấy vô cùng có lỗi, giờ đây, lại khổ cả anh..
Anh đưa tôi về nhà, lần đầu tiên anh bước vào nhà tôi, anh chờ tôi đi tắm,
Ra ngoài ngồi, anh bắt đầu nói
-Vốn dĩ trước anh k hỏi bố mẹ em, là vì lúc đó chúng ta còn nhỏ, anh k muốn tò mò quá nhiều, đến lúc lớn, anh nghĩ mình sẽ lấy nhau, nên anh thật sự muốn gặp bố mẹ em, anh biết giờ em rất rối bời, nhưng anh vẫn phải nói, chúng mình thật sự k thể lấy nhau em ạ. Chuyện của bố em, anh cũng k thể giúp được vì anh là công an. nhưng em yên tâm, k lấy nhau cũng được, yêu nhau cả đời, k cần lấy, ban đầu, anh thật sự sốc khi biết tin, nhưng giờ nghĩ lại, anh thạt sự rất yêu em, em k có lỗi trong chuyện này.. Giờ em nên thuê luật sư xem thế nào, yên tâm, anh k bỏ mặc em lúc này.
tôi ôm anh, dịu đàu vào vai anh, khóc nấc lên, thật sự tôi hiểu anh k thể giúp tôi lúc này, nhưng tôi biết ơn anh, vì anh k bỏ mặc tôi lúc cuộc đời tôi tăm tối, anh ngòi 1 lúc, chờ tôi ngủ rồi về. nhưng cả đêm tôi k ngủ nổi cứ chập chờn,.
Hôm sau tôi đi thăm bố mẹ, nhìn họ mà lòng tôi quặn đau, con người, kiếm được bao nhiêu tiền, ròi rốt cuộc phải tả giá như vậy, họ khóc rất nhiều, nhìn bố mà tôi thấy trái tim mình như bóp nghẹn. Dù ông có như thế nào, có độc ác với xã hội ra sao, cũng là bố tôi, cũng yêu thương tôi hết lòng. Vậy mà có thể mai này, ông chẳng còn trên thế giới này nữa, đến lúc đó, tôi vẫn cứ chẳng thể nào chấp nhận nỏi sự thật này.
Rồi thật sự cái gì cũng đến, bố tôi bị tử hình, mẹ tôi bi 20 năm tù. Tôi gần như điên dại, t như khuỵ xuống, dù ông có độc ác với xa hội như thế nào, ông cũng là bố tôi, là người chăm lo cho 1 từ bé, biết rằng, do bố mẹ tôi sai, nhưng vẫn khó mà đành lòng. tôi xin k nhắc lại quá nhiều quãng thời gian đau khổ đó, chỉ biết rằng anh bên tôi suốt thời gian đó. Hôm bố tôi bị xử tử, t đã khóc rất nhiều, mẹ cũng gần như suy sụp trong trại giam.. Rồi mọi việc cũng qua, nỗi đau mất người thân, gia đình tù tội ám ảnh tôi 1 thời gian, tưởng chừng như cuộc đời tôi chỉ có bóng tối, chỉ có anh như 1 ánh đèn, le lói giúp tôi vượt qua mọi đau khổ, dè bỉu của xã hội
Tôi xin nghỉ việc về Hạ Long, anh vẫn thế, vẫn tốt, và yêu thương tôi, chúng tôi cũng chẳng mơ về 1 đám cưới hay gì cả.. Nhưng tôi vẫn luôn day dứt, mặc cảm trong lòng, tôi thật sự k xứng với anh, nhưng quá đỗi yêu anh mà chẳng dám buông tay
..
Cho đến 1 hôm, bố anh đến gặp tôi, ông giới thiệu với tôi là bố anh, lúc đố tôi cũng đoán được ông nói gì,tối t nghĩ ông bảo tôi tránh xa con ông, vì gia đình tôi thế này thế kia, Nhưng k, ông k nói như vậy, ông bảo
- Bác biết, cháu vào T yêu nhau lâu rồi, bác k hề cấm đoán chuyện tình yêu, bác biết cháu rất đáng thương, cháu k có lỗi,là bố mẹ cháu có lỗi, bác đến k phải khuyên cháu rời xa T. bác chỉ có vài lời muốn nói với cháu, cháu và T k thể cưới nhau, vì n làm công an, nếu muốn cưới nhau, trừ khi T bỏ ngành, nhưng bỏ rồi n làm gì? cháu có nghĩ đến k, đó là ước mơ từ tấm bé của nó, còn nếu cháu đơn giản nghĩ là yêu thôi k cần cưới, nhưung cháu à, yêu mọi người cũng sẽ biết, cháu nghĩ sao 1 người công an, yêu con gái của kẻ tử tù, bác thương cháu, nhưng bác chẳng thể k nói với cháu như vậy
Ông nói đến đâu, tôi khóc đến đó, ông nói k sai, nhưng giờ bảo tôi buông bỏ anh, tôi phải làm sao? T k đủ can đảm.
Ông nói tiếp
- Giờ thằng T nhà bác, đang có 1 con bé cùng cơ quan thích, nếu lấy n, T thăng tiến rất nhanh, còn nếu cháu có điều kiện gì, bác có thể giúp, chỉ cần cháu suy nghĩ lại. Mẹ cháu, bác có thể nhờ luật sư xin giảm án tù, hoặc giúp mẹ cháu trong đó tốt hơn, cháu cứ suy nghĩ đi, tình yêu rồi cũng phai nhạt đi thôi, chỉ có
Tôi im lặng suy nghĩ, lời ông nói hoàn toàn đúng, dù ông k đến gặp, thì tôi cũng tự biết chúng tôi chẳng có tương lại gì cả, nói gì mẹ tôi còn đang ngồi tù, ở trong đó, nếu người ta ghét, người ta đối xử chẳng ra gì, nếu người ta thương, chắc cũng đỡ khổ hơn. Tôi lau nước mắt, bố mất rồi, tôi thức sự thương mẹ nhớ đến anh, anh thật sự xứng đáng với mọi điều tốt đẹp hơn tôi.. tôi đồng ý với ông.. k phải nghĩ cho tôi, nghĩ cho anh, mà là tôi nghĩ cho tất cả mọi người. Quyết định rời xa anh, vô cùng khó khăn, tôi bắt đầu xoá số anh, chặn sim,chặn fb, zl, xin nghỉ việc, và quyết định lên HN làm. Trước khi đi, tôi quyết định sống buông thả bản thân 1 hôm, tôi đến quán bar, ăn mặc rất sexy, ngồi uống rượu 1 mình, tôi chặn số anh, nên k hề biết anh có gọi k, tôi cứ ngồi uống, rồi khóc, thương cho bố tôi, mẹ tôi, thương cho anh, và chính bản thân tôi.
Tình yêu 6 năm của chúng tôi, rồi lại kết thúc bi thương như vậy, ngồi 1 lúc, có 1 người đến bắt chuyện, anh ta cao to, đẹp trai và có vẻ chơi, anh ta bảo muốn ngồi cùng tôi, tôi nhìn anh ta, cười hềnh hệch, tôi kéo tay anh ta, rồi bảo chở tôi về, sau này chơi sau. Anh ta cũng ngoan ngoãn đưa tối ra xe rồi chở về, về đến nhà, tôi thấy anh đang đứng trước cổng đợi tôi. Thấy tôi xuống xe cùng 1 tên lạ mặt, anh chạy ra kéo tôi lại ròi hỏi tôi đi đâu, làm gì, tôi nhìn anh, lòng bỗngđau thắt, muốn chạy đến ôm anh như mọi lần, nhưng tôi k làm được, tôi bảo anh buông tay tôi, vì tôi k còn yêu anh, tôi yêu người khác rồi, anh bảo tôi đừng điên, có chuyện gì, tôi k nói, chạy lại, kéo tên kia, hôn anh ta. Anh chạy đến quát lên
- Em đang làm cái quái gì thế này?
- Tôi nói rồi, tôi k yêu anh nưa,
- Em nói dối, em tưởng làm như vậy anh tin à? có ai đe doạ gì em à? mấy câu nói của em cũng y như ngôn tình
- Chẳng ai đe doạ gì tôi cả, đơn gản, tôi tháy anh nhạt nhẽo, yêu 6 năm đủ chán rồi
- Em nói dối, anh k tin em hết yêu anh
- Tôi vẫn yêu anh, nhưng tôi ngủ với anh ta rồi..
Anh nhìn tôi sững sờ, tên kia có lẽ cũng biết ý, liền nói, chúng tao ngủ với nhau 1 tháng nay rồi. Vết ruồi ở ngực người yêu mày rất đẹp, anh ta nói dối trơn tru đến tôi cũng ngạc nhiên sao lại biết tôi có vết ruồi ở ngực.
Anh nhìn tôi và anh ta, rồi lao thằng vào đấm anh ta mấy cái, anh ta cũng im lặng k đánh trả. Anh quay sang tôi, nhếch mép cười
- Hoá ra tình yêu với em nó rẻ mạt như thế, 6 năm em đánh đổi bằng việc này, tôi vốn dĩ k tin đâu, nhưng mấy tháng nay em thật sự quá khác, rồi giờ n biết em có vết ruồi trên ngực, em có khác gì 1 con phò k? Bao nhiêu năm nay, tôi đối xử với em như thế nào? cuói cùng em quay ra đâm tôi 1 nhát, tôi biết em mặc cảm vì bố mẹ, nhưng tôi đã nói sẽ bên em rồi, cuói cùng em lại như thế này? em làm như thế này, em bảo tôi biết tha thứ cho em làm sao. Em bảo giờ tôi phải đõi xử với em như thế nào đây? Em k coi trọng tôi, hay k coi trọng chuyện tình này? hay em chỉ vì nỗi đau cá nhân mà chà đạp lên tôi?
Anh vừa nói vừa khóc, trái tim tôi cảm giác như vỡ vụn, nhưng rồi tôi mỉm cười nói
- Tôi vốn dĩ k coi trọng anh, tôi biết anh làm công an, chẳng qua tôi chẳng có bàn tay nào để nắm, nên tôi mới yêu anh, tôi cứ ngỡ tôi yêu anh nhiều lắm, nhưng rồi, tôi nhận ra rằng chẳng qua tôi ngộ nhận, tôi chỉ có duy nhất 1 người bạn thân là anh, cả thời gian đi học, tôi ít bạn bè, chăng tiếp xúc nhiều với ai, nên tôi ngộ nhận yêu anh, giờ đi ra xã hội, tôi mới thấy nhiều người hơn anh, cả về địa vị lẫn ngoại hình, anh đẹp trai, nhưng đầy người đẹp trai hơn anh, họ lại có tiền hơn, đủ nuôi sống tôi, và ít nhất, họ có thể đường hoàng mà lấy tôi, có thể thông báo với cả thế giới họ yêu tôi.
Anh cười đau khổ
- Hoá ra là như vậy, tình yêu của em thật đáng khinh
Rồi quay đầu bỏ đi, bóng lưng anh nhìn cô đơn đến tội nghiệp, tôi quay lại, bảo tên kia về, anh ta im lặng, nhét vào tôi tấm danh thiếp, rồi bỏ đi.
Cả đêm, tôi chăng thể ngủ được, nằm khóc đau đớn, có phải rằng tình yêu phải là đớn đau như thế này? yêu nhau bao lâu, trân trọng nhau bao lau, tình yêu cứ ngỡ là cả đời, vững chắc chẳng gì ngăn cản nổi, cuối cùng thì lại chỉ như bong bóng, chẳng cần va đập, cũng tự vỡ tan.
..
Hôm sau, gạt mọi đau khổ phía sau lưng, tôi lên HN, bắt đầu lại 1 cuộc sống mới k có anh. mỗi ngày tôi vẫn nhớ anh như vậy, đôi khi nhớ anh đến mức tôi muón bỏ chặn facebook và zalo, xem giờ nầy đang làm gì, nhưng rồi lý trí vẫn thắng được con tim. Nhưng t phát hiện ra anh gửi cho t rất nhiều email, ban đầu chỉ là những lời trách móc, về sau có rất nhiều email cầu xin tôi quay lại, anh nói dù tôi làm gì có lỗi vs anh, dù tôi có ntn, anh cũng sẽ chấp nhận, chỉ cần tôi quay lại, nhưng t tuyệt nhiên k trả lời, mặc dù vô cùng đau khổ và nhớ anh..
Lâu dần cũng k thấy anh gửi nữa
kể về người đàn ông tôi gặp ở quán bar, tôi đi làm, và gặp lại anh ta 1 lần nữa ở HN, anh ta là con 1 đại gia ở QN, nhưng đang làm việc tại 1 ngân hàng ở HN. Ban đầu tôi khá cảnh giác với anh ta, nhưng sau vài lần tình cờ gặp, tôi thấy anh ta rất tốt, chúng tôi nhanh chóng thân nhau, tôi vốn dĩ chăng có nhiều bạn bè, lại quá cô quạnh, nên có ngừoi bên cạnh làm bạn thấy cũng vui, chúng tôi còn nhận nhau là anh em rượu chè, bời mỗi lần gặp nahu đều uống rất nhiều. Uống như vơi hết sầu đời, anh ta có lẽ cũng coi tôi như 1 người anh em của anh, nên chăng kiêng nể gì hay là che chở cho tôi.. Anh ta tên L, tôi gọi tắt cho dễ.
1 năm sau ngày đó, t và L trở thành nhưng người bạn thân thiết như anh em trong gia đình, nỗi đau cũng vơi bớt, nỗi nhớ anh cũng dần nguôi đi.
Cho đến 1 hôm, tôi nhận được tin nhắn của H(người yêu cũ của anh hồi cấp 3, chúng tôi có add fb nhau) H bảo anh lấy vợ rồi, tôi hỏi H sao lại báo vs tôi, H bảo H biết mọi chuyện giữa tôi và anh, vì anh vs H tuy k yêu nhau những vẫn làm bạn. H chỉ thông báo thế cho tôi biết thôi, t cảm ơn r chẳng nói gì.
T cảm thấy trái tim mình nhói đau, nhưng cũng thấy vui, có lẽ anh xứng đáng với điều đó, nghe H nói đó là 1 cô gái cùng cơ quan với anh, nhà rất có gia thê.
Có lẽ đó là cô gái mà bố anh nhắc đến.
Toi mỉm cười, hạnh phúc có lẽ như vậy là viên mãn rồi, rồi tôi cũng sẽ lấy 1 người đàn ông khác, cho dù tôi yêu anh ta bằng anh hay k, thì cũng coi như an phận chỉ cần anh ta tốt với tôi.
Nhưng rồi, trái đất tròn, đi 1 vòng, tôi vẫn lại gặp anh. Nhưng cũng chính đó, biến tôi trở thành kẻ thứ 3. Như tôi đã nói, tôi đi làm ở 1 công ty, nhưng t cũng đi làm gia sư thêm buổi tối, qua giới thiệu có 1 gia đình muốn tôi dạy cho con anh ta, tôi đòng ý, lúc tôi đến nhận, tôi rất sửng sốt khi nhận ra đó là anh trai anh, tôi đã từng xem ảnh và cũng biết anh ấy đang làm công an trên HN
Tôi định từ chối, nhưng anh trai anh năn nỉ tôi đến dạy, vốn dĩ muón tránh xa những gì liên quan đến anh, nhưng rồi tôi lại đồng ý.. dạy được 3 tuần tôi nghe H nói, anh lên Hà Nội sống, vì vợ anh được chuyển lên HN làm, bố cô ấy xin được cho anh lên đó.
Toi bỗng thấy sơ sợ gặp lại anh, tình yêu của t lại trỗi dậy, t lại nhớ anh đến quặn lòng.
Tôi định xin nghỉ, nhưng anh trai anh k đồng ý, anh ấy dường như muốn cầu xin tôi ở lại dạy con anh ta, vì bé rất quý tôi và quen cách dạy của tôi. tôi lại 1 lần nữa mềm lòng.
Hôm đó tôi đang dạy, thì thấy ngoài nhà ồn ào 1 chút, tôi đóng cửa lại dạy tiếp, sau khi tan, tôi mở cửa ra, ra phòng khách chào mọi người rồi về, nhưng rồi tôi như chết sững khi thấy anh đứng đó, anh và vợ đứng dọn đồ, thấy tôi ra, anh nhìn tôi, ánh mắt thất thần vài giây, rồi lạnh lùng trở lại, anh k nói gì, anh trai anh giới thiệu tôi là gia sư của con anh, anh k nói gì lạnh lùng k hề đáp lại, tôi nhìn sang vợ anh, cô ấy xinh, có nét trẻ con, lòng tôi chợt chùng xuống. Cứ tưởng rằng gặp nhau khó lắm, hoá ra cuói cùng lại dễ dàng như vậy, tại sao tôi lại k nghĩ đến, anh chuyển đến nhà trai anh sống, căn nhà rất to, như biệt thự, quá nhiều phòng, nên sự riêng tư chăng hề bị xáo trộn, chuyện anh đến ở vốn dĩ chẳng có gì là ngạc nhiên, chỉ có tôi tháy ngạc nhiên.
Tôi về nhà, khoé mắt lại cay cay, những kỉ niệm cũ, tưởng chừng như chôn vùi rồi, ròi lại ùa về. Anh tưởng chừng như chẳng còn xuất hiện, vậy mà lại xuất hiện.
Tôi hận bản thân yếu đuối, hơn 1 năm rồi tại sao, 1 chút thôi cũng chẳng bớt nhớ nhung.
T định gọi điện xin anh trai anh cho tôi nghỉ, nhưng ròi nghĩ lại, tôi đang sợ gì vậy, anh có vợ rồi, tôi nên can đảm chấp nhận đối diện với anh.
Ngày hôm sau, buổi tối tôi đến dạy, anh nhìn tôi, ánh mắt vẫn lạnh lùng như vậy, có lẽ anh hận tôi lắm, T chào mợi ngừoi rồi vào dạy, đang dạy anh đi vào, đưa cho bé 1 cốc sữa, t k dám nhìn anh, anh bảo tôi,
- Tôi tưởng cô vớ được thằng nào giàu có, cuối cùng vẫn phải vác thân đi làm gia sư à?
tôi im lặng k trả lời
- Thân thể cô đẹp như vậy, bán chỉ đáng gía đó thôi sao?
tôi ngước mắt nhìn anh, chẳng nói gì
- Cô đừng tỏ vẻ thanh cao với tôi, tốt đẹp lắm chắc. tôi tưởng cô thế nào, hoá ra rẻ mạt như vậy.
nói rồi anh bỏ đi, tôi đau đớn, cố nén nước mắt lại
những ngày hôm sau, tôi vẫn đi dạy như bình thường, có lúc gặp anh, có lúc cũng k gặp. Anh vẫn vậy, vẫn hết sức lạnh lùng, tôi tự nhủ, vậy cũng tốt.
1 hôm, cả nhà đi vắng, chỉ còn anh và bé ở nhà. Anh mở của cho tôi. rồi đi thằng lên phòng, tôi dạy được 1 nửa, toi ra ngoài rót nước, mở cửa ra, t giật mình khi thấy anh đứng ở cửa, ánh mắt anh rất đau khổ, t khưng lại vài giây, rồi rồi mặc kệ đi lấy nước, anh kéo tay tôi lại,
- Sao cô vẫn như thế này?
- Tôi làm sao?
- tôi tưởng ít nhất bây giờ cô cũng lấy chồng đại gia rồi chứ,
-..
- sao k trả lời tôi, cô khác gì 1 con phò k? cô làm nhưu thế với tôi không cảm thấy độc ác sao?
-..
- Cô trả lời tôi đi
nói rồi anh ấn tôi vào tường, hôn ngấu nghiên tôi, đến bật máu, vị máu tanh tưởi lan cả ra đầu lưỡi, anh mới dừng lại. Thấy tôi chảy máu, anh bỗng luống cuống, anh lau máu cho tôi, vẻ mặt anh trở nên dịu dàng hơn, tim tôi bỗng lại loạn nhjp, suýt chút nữa tôi đã gạt bỏ mọi thứ để ôm anh, và khóc thật to. Nhưng rồi t sực tỉnh, anh có vợ rồi, đẩy anh ra, tôi đi lấy nước, anh đi theo
tôi nói
- Anh chửi tôi đủ chưa? đủ rồi thì thôi đi, đừng ấu trĩ như vậy nữa, anh cũng có cuộc sống mới rồi, tôi cũng vậy, đừng dằn vặt nhau như thế này nữa
- Tôi dằn vặt cô ư? Cô nhầm rồi cô chẳng quan trọng gì với tôi cả, vợ tôi mới quan trọng, chỉ là tôi k đành lòng. còn cô, chẳng xứng đáng xách dép cho vợ tôi.
Trái tim tôi như rỉ máu, tôi quay mặt đi, bỏ đi để che giọt nước mắt đang chực trào ra,
Những ngày sau anh vẫn tiếp tục như vậy, cứ gặp tôi, là buông những câu đau đến thấu tim, tôi cũng chấp nhận dần với điều đó, vợ anh tôi rất ít gặp, hình như mỗi tối đều đi làm spa hoặc làm móng rồi mới về, thỉnh thoảng tôi bắt gặp anh và vợ cười đùa, t bỗng thấy cả thế giới của mình như đang ở chỗ ngừoi khác.
Mỗi lần có vợ, tôi như thấy 1 thái cưc khác, anh vui vẻ, hay cười, khác hẳn với thái độ khinh bỉ với tôi.
Mỗi khi về đến nhà, tôi mới dám khóc, những ngày sau khi gặp anh, nghe những lời xỉ vả của anh, tôi đều khóc rất nhiều, đếm nào cũng gần như k ngủ được, sáng sớm lại dậy đi làm, tôi rất mệt mỏi.
1 buổi do mệt quá, nên t chẳng ăn uống, rồi đi dạy luôn, tôi bấm chuông, đầu óc bỗng choáng váng, rồi tối sầm mắt lại, rồi ngã xuống, bỗng tôi thấy có ai đó bế tôi, chạy rất nhanh, mùi hương rất quen, ròi tôi chẳng biết gì nữa.
Tôi tỉnh dậy thì thấy đang nằm viện, truyền nước, anh và anh trai anh đều đứng ở đó, anh mắt anh rất lo lắng. Anh trai anh bảo anh đứng đó, anh ấy đi làm thủ tục.
Anh ấy đi, anh lại gần tôi, hỏi tôi thấy thế nào rồi,tôi bảo tôi k sao, anh bảo tại sao k biết chăm soc mình, tôi bị suy nhược cơ thể, giờ phải ở nhà tĩnh dưỡng. 1 lúc sau anh trai anh vào, bảo làm xong rồi, tôi về được rồi, anh ấy sẽ đưa tôi vêè, nhưng anh bảo để anh đưa về.
Anh trai anh về trước, anh dìu tôi dậy rồi bế tôi ra xe, mặc dù tôi bảo tôi đi được nhưng anh k đồng ý,. cánh tay anh vững chãi, tôi bỗng thấy quen thuộc quá, từng giọt nước mắt cứ thi nhau lăn dài..
Anh đi thẳng xe về căn nhà quen thuộc, bế tôi vào giường, rồi đi nấu cho tôi chút cháo, ăn xong t cảm thấy ngừoi đỡ hơn, t bảo anh về đi, anh nhìn tôi, ánh mắt có chút u ám, dặn tôi uống thuốc rồi đi về, mấy ngày hôm sau tôi xin nghỉ, chưa đi dạy được..
Anh hằng ngày tối đều đến, nấu cháo cho tôi, rồi dặn tôi uống thuốc rồi về. T cũng k hề hỏi vợ anh nghĩ gì k, có lẽ, anh có đủ lý do bịa ra để có thể đến đây,
mấy ngày hôm sau tôi khoẻ rồi, nhưng anh vẫn đến, tôi đuổi anh về nhưng a k chịu, tôi chẳng còn các nào, đành gọi cho L cầu cứu. Tôi hôm sau, anh lại đến, nhưng t với L khoác vai nhau đi qua trước mặt anh, mặt anh bỗng đờ đẫn, rồi trở nên lạnh lùng đến đáng sợ, rồi bỏ đi.
Mấy ngày hôm sau cũng k thấy anh quay lại, t có chụt hụt hẫng, cảm thấy bản thân thật mâu thuẫn,
,,
,,
Rõ ràng là tôi muốn gặp anh, muốn được nhìn thấy anh, vậy mà mỗi lần gặp tôi lại né tránh, lại tìm cách để anh k đến nữa..
Những ngày sau, tôi vẫn đi dạy bình thường, anh lại trở lại lạnh lùng như thế, thậm chí, ánh mắt anh nhìn tôi còn có chút căm phẫn.
3 hôm sau, sau khi đi dạy về, tôi thấy vợ chồng anh đang cười đùa ngoài ghế, hôm đó trời mưa to, thấy tôi anh bảo
- Để tôi đưa cô về, hôm nay mưa to đấy
- Tôi k cần đâu, t bắt taxi về cũng được,
- Tôi k muốn nhà anh tôi sau này phải chịu trách nhiệm trước cô đâu, đi ra xe,
Vợ anh ngồi đó, chỉ cười, k nói gì, tôi ngoan ngoãn đi theo anh..
Anh k chở tôi về, mà chở đến trường cấp 2 Đặng Trần Côn. Tôi ngạc nhiên hỏi
- Sao lại đưa tôi đến đây
- Ôn lại kỉ niệm xưa
- Anh...
- Tôi làm sao, tôi thích đi đâu là việc của tôi
Tôi k nói gì, ngoài trời mưa rất to, anh ngồi nhìn tôi, ánh mắt cũng dịu 1 chút, anh quay sang hỏi
- Có còn nhớ nơi này k, có nhớ tôi và cô từng rất thân thiết k? 14 tuổi tôi và cô chơi với nhau, 14 tuổi t bắt đầu rung động với cô..
Ánh mắt anh bỗng xa xăm,
Tôi cười buồn
- Giờ có ý nghĩa gì k? Với tôi mọi chuyện đã rơi vào quên lãng rồi..
- Cô quên? Cô được phép quên sao? Cô luôn tự cho mình cái quyền chà đạp người khác. Rồi lại tỏ ra thánh thiện!!
- Tôi vốn dĩ rất thánh thiện, chỉ có anh k nhận ra điều đó, nếu k, đàn ông đã k vây xung quanh tôi.
- Cô ngủ với bao nhiêu thằng rồi,
Tôi bắt đầu giơ ngón tay lên đếm,
- 1. 2 ,3 , 4, ..
Khuôn mặt anh đỏ bừng, vẻ tức giận hiện rõ, anh kéo tay xuống
-Sao trên đời lại có loại con gái đến mạt như cô? Sao cô có thể đối xử với tôi, và bản thân cô như vậy,
- Bởi vì tôi thích, cảm giác mỗi lần ngủ với 1 người rất vui, ít nhất..
Tôi chưa kịp nói hết câu, anh đã ra ngoài, mở cửa xe rồi lôi tôi xuống. Sau đó phóng xe đi mất, trời mưa rất to, tôi cứ đứng đó, nước mắt hoà quyện với mưa, tan chảy như cõi lòng tôi. Tôi đau đớn nhận ra, tôi đang làm tổn thương anh và chính bản thân mình. Nhìn dáng vẻ bất lực của anh, tôi cảm thấy xót xa vô cùng, người đàn ông tôi yêu, sau bao năm, yêu tưởng chừng như đến chết, vậy mà gặp lại nhau, chỉ có tổn thương, dày vò nhau.
Trời mưa mỗi lúc 1 to, tôi bắt đầu tìm đường về, vì trời quá tôi, ánh đèn hiu hắt mưa tạt vào mặt, nên t gần như mất phương hướng, đang đinh đi thì ánh đèn ô tô phả chiếu vào mặt tôi, tôi nheo mắt lại. Là anh, anh quay lại, thấy tôi đứng như vậy, anh chạy ra, kéo tôi, rồi đẩy vào ô tô.
Người tôi ướt sũng, tôi ngập ngừng
- Anh k sợ bẩn xe à
Anh im lặng, k nói, đưa tôi thẳng về nhà, sau đó bảo tôi đi tắm, tắm xong lau người, ra thấy anh đang đứng hút thuốc, bóng lưng anh quay lại phía tôi. nhìn xót xa vô cùng. Anh quay lại nhìn tôi.
- Anh về đi
- Ừm, cô có thể nói cho tôi biết, sao lại bỏ rơi tôi k
- Tôi nói rồi, vì tôi muốn yêu người giàu hơn anh, có địa vị hơn, và dám đàng hoàng cưới tôi.
- Nếu giờ tôi từ bỏ tất cả, để lấy cô, cô đồng ý k?
- Ấu trĩ, 1 kẻ trong tay k có gì? lấy tôi sao
- Cô, ..
-..
Giọng nói anh bất chợt đầy căm phẫn,
- Cô thấy tôi giống 1 thằng điên đúng k? Tôi cũng thấy bản thân đáng khinh, sau bao năm, tôi vẫn yêu cô như vậy, tôi tưởng như sẽ căm hận cô lắm, cứ nghĩ rằng chỉ cần nhìn thấy cô, tôi có thể lao vào bóp chết cô, vậy mà, gặp lại cô, chỉ cần cô ho 1 chút, mệt 1 chút, tổn thương 1 chút, là tim tôi lại như có ai bóp nghẹn. Tưởng rằng sau bao thời gian, tôi có thể cho mình 1 cơ hội, để cô k làm tổn thương tôi được nữa, nhưng rồi, tôi phát hiện ra, mình thất bại rồi.. Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt thánh thiện của cô, tôi lại muốn ôm cô vào lòng như trước, muốn được cùng cô trải qua những năm tháng tuổi trẻ.. Mặc dù tôi biết rằng, với cô, tôi đã k còn tồn tại, cô rất giỏi, rất biết làm người khác đau,
- Đúng vậy, tôi ghét những kẻ đã giết bố tôi, nên tôi ghét luôn anh, k phải tôi k xứng với anh, mà là anh k xứng với tôi, 1 kẻ ngay cả đám cưới, cũng k cho tôi đước mà đòi hỏi gì ở tôi. Anh k xứng với tôi 1 chút nào, thậm chí, anh bám gót cho L cũng k xứng luôn, anh ta thật sự rất giỏi, làm tình cũng giỏi hơn anh nhiều.
Ánh mắt anh bỗng trở nên thảm thương vô cùng, anh bỏ đi. Anh đi rồi, tôi quỵ xuống, khóc nức nở, tại sao tôi có thể nói ra những lời độc ác như vậy, bản thân tôi, đang làm gì thế này? Tôi k đau cho mình, mà cảm thấy thương anh, thương người đàn ông tội nghiệp, bị tôi làm phiền..
Những ngày sau, tôi k gặp lại anh, dù ở nhà anh trai anh..
Tôi thấy đau, có chút lo lắng cho anh nhưng k gặng hỏi, có lẽ anh tránh mặt tôi L bảo tôi, nên nói mọi thứ với anh, thật sự nhìn t đau khổ, L bảo có chút k đành lòng, nhưng tôi im lặng. Chúng tôi ngồi uống với nhau rất nhiều rượu, lúc say, hình như tôi gọi tên anh rất nhiều, còn khóc rất nhiều. L đưa tôi về nhà, rồi anh cũng về
Cho đến mấy hôm, sau khi đi dạy về, anh đứng trước cổng nhà tôi.
Thấy tôi, , anh theo tôi vào nhà, rồi anh lao đến ôm tôi, tôi bỗng thấy bất an, anh nói, giọng có vẻ lạc đi
- Anh xin lỗi, là anh sai rồi, anh k biết bố anh đã đến gặp em, anh cũng k biết em chưa từng ngủ với ai ngoài anh, anh thật độc ác khi nói với em như vậy, thật vô dunng khi chưa tìm hiẻu mọi chuyện đã trách em.
Tôi sững sờ
- Anh nhầm rồi, anh nghĩ đây là phim à?
- Em đừng có chối nữa, đừng làm đau anh, và đau chính em nữa, anh hỏi L rồi, anh đã cầu xin anh ta nói cho anh biết, anh cũng xác nhận với bố anh rồi. Là do anh k tốt, để em chịu tổn thương, là anh sai rồi,
Anh bỗng khóc nức nở, tôi đau xót vô cùng, anh đã biết, tôi cũng k muốn chối, thấy anh khóc, tôi k kìm được, ôm anh,cũng khóc nức nở..nhưng rồi tôi như sực tỉnh, anh có vợ rồi, chúng tôi k thể nào nữa rồi.
Tôi đẩy anh ra, bảo anh về đi, anh có vợ rồi, đừng làm tổn thương cô ấy, anh cũng biết mọi chuyện rồi, giờ thì coi tôi như bạn, đừng xỉ vả tôi nữa là được, giờ anh có cuộc sống của anh, có gia đình rồi, chúng tôi k thể ở bên nhau được nhưng anh k chịu.
Tôi đẩy anh về, bảo nếu anh k về, từ sau sẽ k đc gặp tôi, anh bất lực, đứng ở cổng. Mãi 1 lúc sau anh mới về.
Những ngày sau tôi đến dạy, anh luôn mang đồ ăn vào phòng cho tôi, rồi cứ đứng nhìn tôi, cho đến lúc vợ anh gọi.
Rồi hôm nào cũng đòi đưa tôi về, từ chối k đc, tôi đành theo anh, đưa đến nhà, anh đều muốn hôn tôi, nhưng tôi né tránh.
.
Tôi luôn tự nhủ, bản thân mình đủ lý trsi để vượt qua, nhưng rồi, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Mỗi tối, anh đều chờ tôi phòng khách rồi đưa tôi về. Tôi bắt đầu nhận ra vợ anh có ánh mắt nhìn tôi khác hơn, t từ chối anh, nhưng lần nào cũng vậy, anh kéo tôi ra xe. Rồi đưa tôi về, tôi luôn trốn tránh anh, nhưng càng tránh, anh càng tìm đến.
Còn tôi, sau những tổn thương cuộc đời, tôi càng ngày càng mệt mỏi hơn. Đêm nào tôi cũng muộn mới ngủ. Từ ngày chia tay anh tôi rất hay uống rượu, nhưng dạo gần đây tôi còn uống nhiều hơn, trước tôi uống với L, giờ thì nhiều lúc buồn, tôi lại lôi ra uống.
Những ngày đi dạy, vợ anh bắt đầu soi tôi nhiều hơn, tôi thực sự sợ ánh mắt đó, còn anh, anh vẫn đến tìm tôi, nhưng tôi né tránh hết. Mõi lần nhìn anh đứng dưới ngọn đèn đường chờ tôi, lòng tôi lại đau.
1 buổi tan tầm, do quá buồn chán, nên tôi uống rượu, nhưng càng uống, càng cảm thấy đau đớn, uống nhiều đến nỗi, chẳng thể di dạy được, cho đến khi bắt đầu tỉnh hơn cũng là 10h đêm.
T mở mắt dậy, thấy tiếng chuông, người vẫn mang hơi men, tôi mở cửa, là anh.
Tôi định đẩy anh ra, nhưng anh đã ôm chặt tôi
anh hỏi rôi
-Sao hôm nay em k đi dạy
- Tôi mệt
- Em uống rượu à?
- ừm
Anh k nói gì, ôm tôi rồi dìu tôi vào ghế, tôi chuếnh choáng trong cơn mê tỉnh. nhìn anh, anh quá đỗi thân thương, ngồi trước mặt tôi, khoảng cách thật gần, nhưng rồi, tôi lại phát hiện ra anh có vợ ròi, khoảng cách sao mà xa quá. Tôi bỗng bật khóc, những đau khổ trong lòng cứ tuôn ra, mặc cho anh đang ngồi trước mặt tôi, tôi chẳng còn cố che giấu đi những tổn thương ấy,
Anh dịu dàng ôm tôi, lau những giọt nước mắt ấy, rồi anh hôn tôi, tôi đẩy anh ra, nhưng anh càng om chặt, tôi càng khóc to, giọng tôi như hờn dỗi
- Anh về với vợ đi
- Đừng đuổi anh, xin em, đừng xua đuổi anh nữa, anh thật sự yếu lòng rồi, anh thật sựu yêu em
Giọng anh như ma mị, tôi chẳng còn nghĩ được gì, chẳng còn vợ anh, chẳng còn bố mẹ tôi, chẳng còn đau khổ, chỉ còn 2 chúng tôi, cho tôi yếu đuối buông thả bản thân hôm nay.
Tôi bỗng ôm anh thật chặt, anh cũng ôm tôi, rồi bế tôi vào giường, anh hôn lên đôi môi tôi, sau bao nhớ nhung xa cách, chúng tôi lao vào nhau, anh xé tan bộ quần áo tôi đang mặc, còn tôi cởi từng nút sơ mi, mùi hương trên cơ thể anh thơm đến xao lòng, anh hôn lên cơ thể tôi, lên bầu ngực tôi, rồi như điên dại, chúng tôi quyện vào nhau. Tôi và anh rên rỉ trong khoái lạc,
- Em yêu anh
-Anh cũng yêu em, anh k muốn mất em đâu,
cứ thế cả buổi đêm chúng tôi làm tình đến 4 lần, tôi gối lên tay anh, nằm ngủ ngon lành, lâu lắm rồi tôi mới có giấc ngủ ngon như vậy..
..
Sáng sớm, anh dậy sớm, tôi tỉnh dậy, nhìn thấy anh nằm cạnh mà ngỡ là mơ, tôi bỗng thấy hối hận. Mới hôm qua tôi còn là 1 người thanh cao, rồi hôm nay lại biến thành kẻ thứ 3, chẳng thể đỗ lỗi cho rượu, vì hôm qua lúc ngủ với anh, t tương đối tỉnh táo. Bỗng dưng tôi thấy có lỗi với vợ anh vô cùng, tôi định bảo anh, sau này đừng đến nữa,
Anh đưa tay lên ra dấu tôi đừng nói gì
- Anh biết em định nói gì, nhưng em đừng nói được không, mọi chuyện, cứ để mặc kệ đi được k em? Đến đâu hay đến đó, chúng ta cứ sống những ngày này trước nhé.
- Nhưng, chúng ta đang đi sai đường đó
Anh không nói gì, cúi xuống hôn tôi, lại như ma mị, Tôi lại như k kiềm chế được bản thân mình nữa..
Đúng là có lần 1 thì sẽ có lần 2, sau lần đó, tôi luôn cảm thấy có lỗi, nhưng chỉ cần anh xuất hiện, chúng tôi lại lao vào nhau,
Chúng tôi cứ say đắm, trong mối tình vụng trộm đầy tội lỗi ấy. Vợ anh hình như cũng đã nghi ngờ, mỗi lần tôi đến, cô đều tỏ thái độ rất khó chịu. Trước mặt vợ anh vẫn tỏ ra bình thản đến lạ lùng.
Còn anh, tối nào cũng đưa tôi về, sau đó, chúng tôi quấn vào nhau. Sự thèm khát tình yêu và xác thịt làm cho chúng tôi cảm thấy như k thể tách rồi, càng ngày càng đi sâu vào con đường ấy. Anh k ngủ lại chỗ tôi, chỉ ở lại 1 vài tiếng rồi về, có lẽ anh cũng sợ vợ anh phát hiện ra.
Chỉ có thứ 7 chủ nhật, anh lấy cớ đi trực đến nhà tôi cả ngày, chúng tôi lại quay lại như thời sinh viên, cùng nấu ăn, xem phim và làm tình. Anh vẫn giữ thói quen vuốt tóc tôi, hít hà, rồi khen thơm.
Mỗi ngày anh đều tỉ tê với tôi trăm điều, cứ ngỡ rằng anh lớn rồi, hoá ra vẫn như cậu bé yếu đuối bên cạnh tôi ngày nào.
Giá như, k gặp anh, lsy trí của tôi đã thắng trái tim, nhưng mỗi lần gặp anh, tôi lại bị anh làm cho mụ mị đầu óc, cứ tặc lưỡi, mặc kệ đi, buông thả nốt lần này.
Tôi luôn bị giằng co bởi lý trí và trái tim, rấtt nhiều lần tôi muốn dừng lại, nhưng k thể. Tôi cứ như con thiêu thân, chẳng còn tìm được hướng ra, còn anh, anh cũng như bất chấp mọi thứ để yêu tôi. Chúng tôi cứ như nắm tay nhau, chạy giữa bóng đêm mờ mịt, mà cứ tưởng rằng, đó là cả bầu trời toàn sao,
Vợ anh, càng ngày càng bắt đầu để ý và làm khó cho tôi nhiều hơn. Mỗi lần tôi đi dạy, cô đều vào phòng bé, rồi hỏi han bé, sau đó cứ ngồi đấy, anh thấy thế cũng chằng dám vào, nhiều khi anh muốn đưa tôi về, nhưng vợ anh kêu đau bụng, lúc kêu đau chân. Thế là tôi lại bắt taxi về. Thời gian anh gặp tôi cũng bắt đầu hạn chế hơn, nhưng dường như, anh vẫn cố để đến gặp tôi. Chúng tôi cứ lầm đường lạc lối bất chấp cả xung quanh, càng ngày tôi càng quấn anh hơn, lý trí gần như về con số 0. Vợ anh bắt đầu thể hiện rõ ra mặt ghét tôi, mỗi lần tôi đến, cô nói chuyện với vợ chồng anh trai anh, bóng gió nói tôi là kẻ thứ 3, anh ngồi bên cạnh, im lặng k nói gì.
Một buổi tối, khi tôi đang dạy, vợ chòng anh trai anh đi vắng, tôi đi lấy nước, cô đang ngồi ở ghế cùng anh, thấy tôi đi, cô cũng đi theo, tôi lấy nước xong, cô cầm 1 cốc nước nóng, đổ thẳng vào ngừoi tôi,
Mặc dù nước k sôi, nhưng rất nóng, rát quá, tôi kêu lên, anh thấy thế chạy vào, cô liền nói
- Em xin lỗi chị, em k cố ý, tại em va vào chị.
Tôi k nói gì, chỉ im lặng, anh thấy thế quát lên
- Em đang làm gì thế? sao em có thể hất nước nóng vào người cô ấy nhưu vậy?
- Em đã nói em k cố ý mà
-Đừng nguỵ biện nữa,
Noi ròi anh kéo tay tôi ra xe, chở tôi ra bệnh viện. Thật sự tôi chỉ hơi rát, nhưng anh cứ làm quá lên, tôi sợ rằng sau hôm đó, vợ anh sẽ biết mọi chuyện, anh k nó gì, khám xong đưa tôi về, rồi ngủ lại cùng tôi. Cả đếm anh k về nhà, hôm sau anh gọi điện cho anh trai anh bảo tôi k làm gia sư ở đó nữa.
Rồi anh về nhà lấy quần áo, mang qua nhà tôi ở, tôi thấy anh ladm như vậy, rất lo lắng rồi hỏi anh
- Sao anh k về nhà, nhỡ vợ anh biết thì sao? Em k muốn chúng ta như thế này đâu
- Cô ta biết rồi, đáng lẽ anh k định làm căng mọi chuyện như thế này đâu, nhưng cô ta rất quá đáng luon tìm cách làm khó em, hôm trước cô ta còn đe doạ, sẽ k để em yên, nên a k thể để im được.
-Nhưng cô ấy là vợ anh, anh về đi, em k muốn anh ở đây như này đâu
Anh im lặng rồi ôm tôi, bảo tôi để im, đừng nói gì cả, ngồi khuyên mãi k được, tôi đành mặc kệ anh. Mấy ngày hôm sau anh vẫn ở nhà tôi rồi đi làm, tôi mệt mỏi, rồi nôn oẹ, lúc anh về thấy tôi đang nôn, liền đưa tôi đi khám. ban đầu cứ nghĩ uống nhiều rượu quá mà bị dày dày, nhưng lúc khám,tôi phát hiện ra mình có thai, anh thì vui lắm, cònt ôi lo lắng vô cùng, đứa con này đến rất k đúng lúc, mọi chuyện vẫn còn đang rối bời quá, con anh có lẽ chỉ nghĩ cái trước mắt, mà quên đi tương lai, tôi chiwr thở dài. Mấy hôm về nhà anh rất chăm tôi, tối nào đi làm về cũng mua cho tôi rất nhiều đồ ăn, còn k cho tôi làm gì.. tôi thì luôn cảm giác bất an lạ thường

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------PHẦN 2 :

Nhưng đúng như tôi dự đoán, 1 hôm tôi đi làm về,vợ anh đứng chờ tôi ở cổng công ty, rồi gọi tôi ra uống cf
nhìn ánh mắt cô rất mệt mỏi, tôi bỗng thấy cố lỗi vô cùng, cùng là đàn bà với nhau, vậy mà tôi lại làm cho cô đau khổ, tổn thương.
- trước tiên, em đến đây là để xin lỗi chị, thật ra em biết chị và anh T yêu nhau lâu ròi, trước cả em, vì ích kỷ cá nhân, mà em làm c bị thương, nhưng c ạ, thật sự c cũng là con gái, c hiểu mà, chẳng ai muốn chia sẻ ngừoi đàn ông của mình cả, em là vợ anh ấy, xin chị buông tay để anh ấy về với em được k, anh ấy rất nghe lời chị, coi như em cầu xin chi.
cố ấy nói đến đâu khóc đến đó, trái tim tôi như tan nát, tôi chư kịp nói cô ấy tiếp lời.
- thật sự nếu chị k buông tay, em k còn cách nào khác, chỉ đành huỷ hoại đi sự nghiệp của anh ấy mà thôi, em cũng có chứng cứ c và anh ngoại tình, em chỉ cần bỏ ra, là coi như anh vĩnh viễn k thể làm công an nữa, k những vậy còn ảnh hưởng đến gia đình anh. Em mong chị suy nghĩ lại, c hãy thương em, thương anh ấy, và cả gia đình anh ấy nữa.
Tôi im lặng nhìn cô gái trước mặt rất lâu, cô ấy cũng như tôi, cũng đang đau đớn về tình yêu, tôi sai nhiều rồi, mà sao vẫn cứ lầm đường lạc
..
..
Tôi về nhà, thu dọn quần áo, thấy anh đang nằm ngủ, lòng tôi bỗng đau nhói, tôi thương anh, t k thể huỷ hoại sự nghiệp của anh được.
Tôi lấy ít quần áo rồi gọi cho L, L bảo tôi đến nhà L, anh ta sẽ giúp tôi..
T kể toàn bộ chuyện cho L nghe, L bảo trước kia vì thấy tôi đau khổ mà nói sự thật với anh, nhưng đến nước này, L cảm thấy hối hận quá.
Sau đó L bảo tôi muốn dứt khoát thì phải độc ác 1 chút, t đồng ý với L vì biết nếu k độc ác thì anh sẽ k tin.
L bảo tôi cởi quần áo, chụp ảnh ngủ chung với L, ban đầu tôi k đồng ý, nhưng L bảo nếu k L k còn cách nào, t đánh liều làm theo lời anh ta..
Sau đó anh ta lấy điẹn thoại của tôi gửi cho anh, đúng như tôi dự đoán, anh gọi lại, nhưng tôi k nghe máy, sau đó L lấy hình chúng cắt ghép vào 1 clip sex sau đó gửi cho anh tiếp.
Anh gọi cho t hằng trăm cuộc k được, sau đó nhắn cho t 1 cái tin rất dài
"Rốt cuộc, em lại làm sao? Tôi cứ nghĩ là em thật sự bị bố tôi đe doạ, t đến hỏi L anh ta cũng nói vậy, vậy mà giờ 2 người đang làm gì vậy? Em lại bị làm sao vậy? Lần trước tôi coi như em nói dối, nhưung lần này rõ ràng như vậy, em bảo tôi phải làm sao đây? Đcm, cô bảo tôi phải làm sao? Cô cứ như 1 con điếm, hết lần này đến lần khác, t đ thể hiểu nỗi cô nghĩ gì, đừng có nguỵ biện với tôi là mặc cảm nữa, lần này tôi thật sự đ tin nổi, cô biết k? cảm giác xem xong clip đó, tôi đau, t thấy 1 lần nữa vết thương lại rỉ máu, rôst cuộc tôi là cái đéo gì trong cuộc đời cô vậy?Đcm, cô coi t là cđg vậy? Hết lần này đến lần khác, đcm bao nhiêu lần rồi, tôi hận cô, sẽ đbg gặp lại cô, coi như t gặp 1 con điếm"
Đọc xong, tôi khóc nức nở, lần đầu tiên anh nói bậy, chỉ vì tôi, mà anh thay đổi quá nhiều, t chặn facebook anh,
L k nói gì, nhìn tôi, rồi bảo tôi đi ngủ đi
T xin L xin giúp t 1 cái giấy phá thai, vì t sợ với tính cách của anh sẽ đến tìm tôi. L đồng ý, tất nhiên, với sự quen biết của anh ta, việc xin 1 tờ giấy ở các phòng tư nhân rất đơn giản.
Mây hôm sau t cũng chưa về nhà, 1 hôm đi làm về, đúng như t đoán, anh đứng ở cổng chơd tôi, thấy tôi anh kéo tay tôi đi lên xe.
Sau đó đưa tôi đến nhà tôi. Vào nhà, anh nhìn tôi, rồi nói
- Anh đau lắm, sao em lại nhẫn tâm nhưu vậy với anh
- Vì tôi thật sự yêu L, thật đấy, t cứ nghxi là t yêu anh, nhưng thật ra, do 6 năm qua, t k dám buông bỏ anh, nên k cho mình cơ hội mà thôi..
- Em nói dối
- Tôi không nói dối,
Anh bỗng quỳ xuống,
- Em nói dối cũng được, nói thật cũng được, nhưung mình còn có con, anh vốn dĩ nghĩ kbg tha thứ cho em, nhưung thật sựu anh rất yêu em, dù em alfm gì có lỗi với anh, anh xin em, quay về, chúng mình bắt đầu lại, anh sẽ từ bỏ mọi thứu để chăm soc mẹ con em.
Mắt tôi cay xè, nhưng cố nén lại nước mắt, đáp tờ giấy bỏ thai cho anh.
Ánh mắt anh tối sầm lại, tia hy vọng trong đôi mắt anh như tắt hẳn,
anh gào lên, rồi cười nhưu kẻ điên, sau đó túm cổ tôi đẩy vào tường
- Con đàn bà độc ác, sao cô có thể làm như thế này? sao cô có thể giết con tôi, tôi cứ nghĩ rằng, cô chỉ đi lầm đường, vậy mà cô lại ác nhưu 1 con chó thế này, loại đàn bà chó đ, cô đ xứng với tôi,
Anh nói xong, buông tay tôi, bỏ đi.
Bóng lưng anh cô quạnh đến tội nghiệp, tôi ngồi sụp xuống, khóc nấc lên, tại sao cứ phải làm khổ nhau như thế này, tôi cứ khóc như thế, cho đến khi L xuất hiện.
Tôi bảo anh ta, tôi k biết phải làm thế nào, đứa con trong bụng, tôi k muốn bỏ, anh ta k nói gì, ngòi trầm ngâm, sau đó nói với tôi
-Thật ra anh có 1 điều luôn giấu em, anh bị gay, có thể nói ra em k tin, nhưng đó là sự thật, vì gia đình anh, chỉ có mình anh nên anh chưa bao giờ dám nói,. em thấy k, 1 thằng như anh, giàu có, 29 tuổi mà chưa có người yêu, em có tin được không? Dù sao giờ em cũng như thế này, cũng cần 1 nơi nương tựa, bố mẹ anh cũng giục anh lấy vợ, thoi thì coi như giúp nhau, anh và em lấy nhau, cho em có chồng, con em có bố, còn anh cũng có bình phong che
Tôi ngạc nhiên, rất sửng sốt, mất mất phút mới kịp định hình lại, sau đó suy nghĩ rất lâu rồi đồng ý....
...
,,
Thật sự nếu lúc này tôi k đồng ý thì tôi k biết bấu víu vào ai cả, k phải tôi k dám làm mẹ đơn thân, mà bởi vì, tôi sợ rằng, nếu tôi làm như vậy anh sẽ nghi ngờ, với 1 phần tôi muốn ít nhất lúc con tôi mới sinh cũng có người chăm sóc, L cũng đang cần người làm bình phong cho anh ta nữa..
Những ngày sau tôi k hề thấy anh liên lạc hay tìm đến tôi, tôi nhơ L bán căn nhà ở HN đi, rồi chuyển về ở cùng L, 1 tháng sau chúng tôi làm vội 1 cái đám cưới do lúc đấy mới có bầu tháng rữoi nên chẳng ai biết, gia đình L rất gia thế, nên đám cưới cũng rất to, người đến chúc mừng nhiều, nhìn đám cứoi mà tôi thấy buồn cười, chẳng ai biết 2 con người đang làm đám cưới chỉ là bạn thân, lấy cái đám cưới ra chỉ để làm bình phong cho nhau,
Chúng tôi về sống chung, thật sự L chăm soc tôi rất chu đáo, mặc dù thỉnh thoảng anh ta đưa vài người bạn trai của anh ta về. Tôi ở 1 m 1 phòng nên chẳng ảnh hưởng gì đến tôi.
Lúc tôi mang bầu, thật sự, vì có quá nhiều đau khổ, nên tôi thường rất hay khóc và suy nghĩ, mặc dù đã dăn lòng rằng k được suy nghĩ nhiều ảnh hưởng đến con, nhưng tôi k làm được, nhiều đêm, tôi cứ nằm trong chăn, khóc đến thiếp đi,
.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, k biết anh giờ đang ở đâu, sau lần đó anh ra sao rồi..
Tôi thật sự rất thương anh, tôi luôn cảm thấy day dứt, có lẽ cuộc đời anh, anh là sự day dứt lớn nhât với tôi, tôi chỉ luôn cầu nguyện cho anh được hạnh phúc..
Rồi cũng đến lúc tôi sinh, gia đình L vốn dĩ cho rằng đó là cháu họ, nên họ vô cùng chăm sóc tôi, còn thuê riêng cho t 1 phòng vip, lúc tôi sinh 1 bé trai kháu khỉnh, họ càng yêu thương tôi hơn, nhưng chính tình yêu đó làm tôi day dứt vô cùng.
2 mẹ con tôi cứ thế, sống qua ngày tháng, tưởng chừng như thế là xong, nhưng rồi, 1 lần ,tôi cùng con đi tiêm, L dẫn bạn trai về, bố mẹ L đến đột ngột, mở cửa phòng thấy L đang qhtd với người đó, bố mẹ L vô cùng sốc. Lúc t về, thấy L đang quỳ xuống và nhận hết mọi chuyện, kể cả chuyên của tôi, Họ lao vào đánh L, rồi sau đó chửi rủa chúng tôi, Mẹ L ngất lên ngất xuống..
Sau chuyện đó chúng tôi ly hôn, L bị bố mẹ đẩy sang Mỹ với hy vọng sẽ chưa được bệnh cho anh, mặc dù tôi biết đó k phải là bệnh,,
Nhưng họ luôn cho rằng đó là bệnh và cần được chữa, căn nhà của L, anh giao cho t, tôi xin k kể nhiều về chuyện gia đình L và tôi, chỉ biết rằng sau đó cả nhà anh đều sang Mỹ đinh cư.
Lúc L đi, con t cũng được gần 1t, tôi và con dựa vào nhau sống, bé rất thông minh, cũng là động lực cho t sống tiếp, từ ngày có con, t cũng lạc quan hơn rất nhiều, nhìn con rất giống tôi Đến năm con t được 2,5 tuổi, t thấy bé có rất nhiều vết bầm tím dưới da, và hay chảy máu mũi, ban đầu tôi nghĩ bé chỉ bị nóng hay gì đó, nhưng các triệu chứng ngày càng nặng, đưa con đi khám, bác sĩ bảo bé bị xuất huyết giảm tiểu cầu thể nặng, tôi nghe xong choáng váng cả đầu óc,
Rồi khóc như mưa, con tôi còn nhỏ, mà đã bệnh tât, thật sự người mẹ nào cũng đau đớn vô cùng.. Nhưng ròi t tự nhủ mình phải mạnh mẽ, gạt nước mắt, t nhập viện cho bé. Tôi cũng thông báo cho L, anh tỏ ra rất lo lắng, rồi bảo sẽ về nước, nhưng t bảo k cần, anh bảo rằng anh dù sao cũng là bố đứa bé trên giấy tờ, huống gì t là bạn thân anh ta.
Những ngày con nằm viện tôi vô cùng lo lắng, con tôi mang nhóm máu AB, bác sĩ bảo giờ k thể truyền tiểu cầu vì k có máu, chỉ duy trì uống thuốc và chờ đợi mà thôi.
Mỗi ngày thấy con tiêm đủ loại thuốc mà tôi xót xa vô cùng..
Tôi chỉ ước có 1 bờ vai cho tôi cùng dựa vào lúc này, nỗi đau cứ chồng chất nỗi đau, tôi nhận ra bản thân mình thật đáng thương.. Bố mẹ, tình yêu tôi đều k còn, chỉ còn 1 đứa con, mà ông trời nỡ làm tội con tôi.
Thằng bé cả ngày bi bô càng khiến tôi thấy đau lòng, mỗi lần nhìn vết bầm tím trên cơ thể con, tôi lại thấy đau đến nghẹn lòng, ước gì tôi có bệnh thay nó. càng ngày bé càng nặng hơn, máu mũi cứ tự nhiên chảy ra, bác sĩ cứ phải tìm mọi cách để ngừng, nhìn con mà tôi ứa nước mắt. Nhóm máu con tôi hiếm nên thật sự khó tìm, máu ở bệnh viện lại k hề có sẵn, tôi như rơi vào vực thẳm.
Rồi L cũng về, lúc thấy tôi L rất ngạc nhiên, có lẽ do những ngày chăm con, tôi gầy gò rất nhiều, bản thân chẳng còn gọn gàng nữa.
Thấy L tôi bỗng oà khóc như 1 đứa trẻ, Anh bảo tôi bình tĩnh, anh sẽ liên hệ với các bệnh viện khác,
Tôi cảm ơn anh, và cùng anh đợi tin, nhưng thật sự bệnh viện khác cũng k có sẵn,
Đến lúc tưởng chừng như vô vọng, tôi gặp lại anh.
Anh đến chăm mẹ, bà bị thiếu máu nên đến truyền máu, ở cùng viện huyết học với con tôi,( cái này về sau tôi mới biết) lúc t đang khóc thì gặp anh, Anh nhìn tôi, vẻ mặt rất sửng sốt rồi lại thay đỏi thành lạnh lùng, anh qua k hề hỏi han hay gì cả, chỉ im lặng lướt qua, có lẽ anh hận tôi đến mức k muốn nhìn mặt..
Đến chiều, khi tôi đi mua cơm về, gặp 1 người phụ nữ bị ngã, tôi đỡ bà dậy, bà bảo con trai bà đi mua cơm, k ai dìu bà đi vệ sinh, tôi thấy thế, gửi nhờ hộp cơm r đỡ bà đi, đi xong bà cảm ơn rối rít, sau đó vừa đi bà vừa kể bà bị thiếu máu nên vào nằm viện, rồi quay sang hỏi tôi sao lại vào đây, tôi kể với bà con tôi bị bệnh, bà nhìn tôi, ánh mắt thương hại, rồi bảo ông trời k phụ người tốt đâu. Đỡ bà về gần phòng tôi bắt gặp anh.
Thấy tôi đi với bà, anh chạy lại kéo tay tôi, ròi bảo
- Sao cô lại đi với mẹ tôi? Cô đinh làm gì? T vừa gặp cô bên phòng kia mà sao giờ sang đây, cô có ý gì
Tôi ngước nhìn anh, thật sư sau bao nhiêu chuyện, bao nhiêu thời gian, mà lòng tôi vẫn vậy nhìn thấy anh tôi vẫn đau, tôi chưa kịp trả lời mẹ anh lên tiếng
- T, con sao thế, lúc nãy mẹ ngã, cô ấy dìu mẹ vào phòng mà, con trai cô ấy bị xuất huyết giảm tiểu cầu đang chờ máu truyền, thật tội nghiệp
Tôi k nói gì, cúi gằm mặt, anh đỡ bà ngồi lên giường, lấy hộp cơm cho bà, bảo bà ăn,
rồi kéo tay tôi ra ngoài
Anh bảo
-Cô đi đi, đừng xuất hiện trước mặt gia đình tôi nữa
- Ừm, tôi biết rồi
-Mà con cô bị bệnh sao, ha ha, đó là báo ứng của cô đấy, 1 kẻ độc ác như cô, làm mà k biết nghĩ, nên giờ đứa con tội nghiệp của cô phải chịu hết.
toi ngước mắt nhìn anh, tại sao anh có thể thốt ra những lời như vậy, có lẽ anh cũng thấy mình hơi quá lời, nên bỏ đi, t quay mặt đi, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má,
Nhưng rồi vào đứng trước mặt con tôi lại gạt đi, cố vui vè, nó vẫn hồn nhiên, cứ bi ba bi bô mẹ ơi, ba ơi
Đôi mắt đen láy của nó cứ ám ảnh xoáy sâu vào tôi.
Đến tối tôi k ngủ được ra hành lang ngồi, thây anh cũng đang đứng góc cuối hút thuốc, tôi k nói gì, định vào phòng, anh liền gọi tôi lại,
Tôi hỏi có chuyện gì
Anh bảo
-Giờ cô đã thấy hối hận với những việc đã làm chưa? thật sự nhìn cô bây giờ, tôi cảm thấy hối hận, sao tôi có thể yêu 1 người tầm thường như cô
Tôi im lặng, cúi mặt, anh nói đúng, những ngày chăm con, biến tôi thành 1 kẻ khác, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt sạm đi, gầy gof, tôi thật sự tầm thường.
Nhưng lúc này, tôi thật sự k muốn nghĩ gì, tôi chỉ lo cho sức khoẻ đứa con tọi nghiệp của mình..
Anh lại quay sang nói
- Thật sự tôi rất thương đứa con của cô, n k có tội, nhưng chính mẹ nó có tội.. Nhất là n mang dòng máu của cô và tên L kia, đáng lẽ ra n k nên có mặt trên còi đời này
Đúng, đáng lẽ n k nên có mặt, giá như n k được sinh ra, có lẽ n đã khác, n k phải chịu những khổ đau này cũng k phải gánh bệnh tật. Tôi quay đi, những giọt nước mắt cứ chực rơi ra, anh k đuổi theo. Tôi chạy vào nhà vệ sinh, khóc nấc lên, L vẫn chưa về, anh vẫn đi tìm máu cho con tôi, chỉ còn t ở đây, chẳng có 1 ai để tôi dựa dẫm cả, khóc 1 lúc, tôi lau nước mắt đi ra ngoài, tháy anh đang tựa trước cửa.
-Giờ cô biết đau rồi à> cô có biết, lúc cô giết con tôi, phản bội tôi, tôi còn đau gấp mấy lần như thế này k? Cô có biết mỗi lần t nghĩ về đứa con đấy, tôi lại đau đớn k, ngay cả vợ tôi, t còn k đụng vào, giờ chúng tôi cũng ly hôn ròi, tôi cũng chẳng 1 đứa con nào cả, t cũng chẳng thể yêu thêm 1 ai, cô đối xử với tôi như vậy có xứng k, cô đau như thế này, đã là gì so với toi.
Tôi k nói gì, bật khóc, r về thằng phòng, bỗng dưng thấy con tôi chảy máu mũi, tôi gọi bác si đến.
Con tôi yếu dần, được đưa vào phòng cấp cứu, bác sĩ gọi toi, bảo nếu như k tìm được ai có máu, thì con tôi sẽ nguy kịch, bởi nó có dấu hiệu xuất hueyets não, tôi oà lên khóc, thật sự rất bất lục, lúc này L cũng về, nhưng chưa có đâu có, tôi liền chạy đến tìm anh,
Thấy anh đứng ở cửa phòng mẹ anh, tôi kéo anh ra rồi bảo có chuyện muốn nói,
Anh lạnh lùng bảo k muốn nghe, tôi liền quỳ xuống, nắm chặt tay anh,
- Tôi cầu xin anh, cứu con trai tôi, chỉ có anh mới cứu được nó thôi, anh muốn gì cũng được miễn là anh cứu nó
- Tôi cứu nó bằng cách nào,
- Anh có cùng nhóm máu với nó, tôi xin anh, anh giúp tôi, làm ơn làm phước, cứu con tôi
Nói đến đâu tôi khóc đến đó,
Anh lạnh lùng
- Hoá ra con trai cô cùng nhóm máu hiếm với tôi à? HA HA định mệnh rồi, nhưng xin lỗi nhé, cô chịu đựng đi, chính cô cũng giết con tôi, tôi k giết con cô, đã là phúc đức lắm rồi, đó là quả báo của cô
- Tôi cầu xin anh, tôi van anh, chỉ có anh thôi, con tôi nguy kịch lắm rồi..
Tôi quỳ xuống bên cạnh 1 người đàn ông khóc lóc, dù muộn rồi, nhưng vẫn rất nhiều người tò mò vay kín, nhưng dường như lúc đó t còn quan tọng sĩ diện, chỉ nghĩ đến đứa con bé bỏng kia, anh hất tay rồi ròi lạnh lùng
- TÔI KHÔNG CỨU, VÀ CŨNG KHÔNG THỪA MÁU.
anh nhấn mạnh từng chữ, bỗng dưng tôi thấy anh ngã vật ra, hoá ra L thấy đám đông nên đến xem, thây tôi quỳ cầu xin anh, anh ta tức quá lao vầo đấm anh. L hét lên
- Đó là con mày, mày k cứu nó, thì m đinh giết nó à?
Anh đứng dậy, khuôn mặt sủng sốt
- Mày nói thế mà tao tin à? con tao chết lâu rồi
- Mày có thể bớt ngu k? mày nghĩ trên đời này có nhiều người nhóm AB à? tao là bố nó, k đến lượt cô ấy cầu xin mày như thế,
Anh định nói gì đó, nhưng L kéo tay anh đi
- đừng nói nhiều, cứu ngừoi quan trọng nhất,
Anh k nói gì, ngoan ngoãn đi theo L, làm xong mọi thủ tục anh đi lấy máu ròi đi theo bác sĩ vào.
xong xuôi, chờ đợi cả đêm sau khi xét nghiệm các kiểu các bác si mỡi bắt đàu truyền máu.
3 ngừoi chúng tôi ngồi ngoài phòng cấp cứu chờ đợi..
Cả 3 ngồi im lặng k nói câu nào, có lẽ mõi người 1tâm trạng, 1 lúc anh quay sang, thấy tôi khóc, anh cũng khóc, anh bảo tôi có thể nói cho anh biết mọi chuyện k?
T im lặng, L bắt đầu kể hết tất cả mọi chuyện
Anh bỗng quỳ xuống chân tôi, khóc nức nở, anh cầu xin tôi tha thứ, rồi cứ tự đánh vào mặt mình, sau đó anh nói
- anh xin lỗi 2 mẹ con, là anh k tốt, anh ngu muội,
Anh cứ nói rồi tự tát mình, tôi thấy đau lòng quá, ôm anh xoa đầu anh
Anh bảo nếu nhưu con có mệnh hệ gì, chắc anh k sống nổi, 2 chúng tôi cứ ôm nhau ngồi khóc,
Đến lúc bác sĩ ra, thông báo con tôi đã qua cơn nguy kịch, giờ chỉ cần chờ đợi ổn định, nhưng bé mới cấp cứu nên k được thăm. 3 ngừoi chúng tôi cảm ơn rốt rít, tôi quay sang L cảm ơn anh, L k nói gì, cười r xin về trước,
Chúng tôi k được vào thăm con, nên chỉ có thể nhìn con qua ô cửa kính, lòng tôi xót con vô cùng, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất con cũng khoẻ lại rồi.
Còn anh, cứ k thôi trách mình, lúc khóc, lúc cười như 1 đứa trẻ, anh bảo lần này anh về, anh sẽ xin ra khỏi ngành, nhất đinh sẽ lấy tôi, và cho 2 mẹ con tôi 1 cuộc sống tốt đẹp. tôi chẳng nói gì, dựa đầu vào vai anh. Trong những ngày con nằm ở viện, chúng tôi kể cho nhau nghe rất nhiều đau thương. ròi bảo từ mai sẽ sống cuộc sống khác. Tôi nghĩ có lẽ cũng đến lúc tôi cần sống cho bản thân mình rồi
Ngày con ra viện, l cũng bay sang Mỹ., bố mẹ anh ta cũng có cái nhìn thiện cảm hơn vè việc gay.
Anh xin ra khỏi ngành, xin làm cho 1 công ty luật, còn toi trở về công việc hằng ngày. Chúng tôi có 1 đám cưới nhỏ, bố mẹ anh cũng k hề ngăn cấm, bời anh tuy anh k làm công an nữa, nhưng cũng có 1 công việc rất tốt.
1 lần, tôi gặp lại vợ cũ của anh. nhìn thấy tôi, cô ấy gọi t đi cf, cô ấy vẫn xinh đjep và trẻ trung như vậy
- C và anh có hạnh phúc k
- Có, em hạnh phúc chứ
- Vâng, em tìm được tình yêu của mình rồi, thật ra, hôm nay gặp chị, em cũng muốn nói 1 ít chuyện xưa. Ngày xưa em biết anh yêu chị, ròi chia tay, nhưng vì em quá yêu anh, nên bất chấp lấy anh, nhưng lấy em về, anh vẫn k quên chị, thậm chí rất nhiều lần làm tình anh đều gọi tên chị, cho đến khi lên Hà Nội sống, gặp lại chị, anh lại như 1 kẻ điên, trước mặt chị lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ với em,chỉ để chị ghen, em biết, nhưng bản thân bất lực k làm gì được. Sau này khi anh và chi chia tay lần 2, em cứ nghĩ anh sẽ quay về với em, nhưng lần này anh như kẻ mất hồn, k ăn k uống. 1 tháng anh gầy rộc đi, sau này cũng đỡ hơn, nhưng anh vẫn luôn nhớ mong về chị, thậm chí còn k đụng vào người em. em cứ nghĩ thay đổi được anh, nhưng dần dần em phát hiện, em k thể thay thế được chị enne chúng em ly hôn. sau đó em gặp chồng em bây giờ, chúng em cũng rất hạnh phúc. Em đã từng rất ghen với chị vì anh có thể yêu chị nhiều như vậy, nhưng giờ em lại thấy ngưỡng mộ 2 người, em chúc 2 người hạnh phúc, cũng cảm ơn chị, vì c mà em tìm đc hạnh phúc thực sự, mong 2 ng trân trọng nhau.\
Nghe những lời cô ấy nói, t bỗng muốn về nhà, ôm anh, tôi chào tạm biệt cô rồi nhanh chóng trở về nhà, căn nhà ấm áp bé nhỏ của 3 người chúng tôi, từ nay về sau, sẽ chẳng có gì ngăn cách nhau nữa, chỉ có tình yêu, toi nhìn lên bầu trời, bỗng thấy trời hôm nay thật xanh, ánh mặt tròi rực rỡ rọi chiếu hong khô cả 1 bầu trời đầy mưa ngày hôm qua.
HẾT

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Bài Viết Mới

Cảm xúc của mỗi người trong từng khoảnh khắc quan trọng thật đáng để lưu giữ. Được tạo bởi Blogger.
Email Newsletter

Subscribe to our newsletter to get the latest updates to your inbox. ;-)


Your email address is safe with us!

© 2014 Raido Con Gái All Rights Reserved. Designed By PinkPink.
Subscribe Via Email

Subscribe to our newsletter to get the latest updates to your inbox. ;-)

Your email address is safe with us!

Con gái tự chăm sóc , làm đẹp bản thân mình để tự tin thể hiện cá tính của mình . Cá tính làm nên sự khác biệt của bạn . !!